Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : B : Buoc Khe Toi Nguoi Thuong
Buoc Khe Toi Nguoi Thuong - Tác Giả : Nhã Ca

Views: 47 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »

Ông khí tượng đâu có nói sai. Bão không tới Sài Gòn vì bão đi lạc hướng. Dù sao, bọn học trò, cũng hoan hô đài khí tượng hết mình. Ðể chống bão, bọn học trò được nghỉ, khỏe ruột. Nhưng có mình Hiền được nghỉ mà không khỏe. Mệt nữa, càng mệt và khổ hơn, khi Hiền phải lội mưa tới nhà Huyên. Huyên thấy Hiền tới mặt mày xanh ngắt, tóc tai ướt nhẹp thì ngạc nhiên lắm, kéo tuốt Hiền vô phòng.

- Ủa sao ướt hết thế này. Đi xe gì tới đây vậy?

Nếu có đi xe gì tới thì không ướt như thế. Hiền đã lội bộ. Ðừnh hỏi Hiền tại sao đi bộ mà không đi xe. Lúc đó Hiền chỉ biết đi thôi. Ði thờ thẩn ngoài mưa. Hiền còn muốn cho mưa ướt nhiều hơn nữa. Hiền đi với ngọn nến buồn thắp trong đầu. Ngọn nến lung linh soi rõ chiếc hộp nhỏ được mở bung ra. Một chiếc kẹp tóc củ của Hiền. Mấy bong ngọc lan đã héo. Những sọi tóc dài.Tóc của Hiền đấy thôi. Hiền biết rồi.An ơi, những sợi tóc An đã xui Nai phải xin cho được để quay dế. Nhưng Nai không quay dế bằng tóc của Hiền. An đã giữ lấy những sợi tóc của Hiền , những sợi tóc mang những giọt máu,những tim gan…

- Mày khóc đó hả? Hiền chuyện chi vậy?

Hiền đưa tay vuốt nước mưa:

- Ðâu, mưa đấy chứ.

- Mưa mà mắt đỏ hoe.

- Có lẽ tại gió.

Nói tới gió, Hiền lại mủi lòng, nước mắt trào ra. Ðó thấy chưa, nói dối nữa đi? Huyên đưa khăn tay nói: Làm ơn lau khô nước mưa đi cô, cho nước mắt nó chảy. Thất tình phải không? Hay giận nhau. Anh chị giận nhau hả? Hỏi gì mà hỏi tới tấp. Chẳng câu nào có nghĩa lý gì hết. Hiền có nghe gì đâu. Hiền đang bận rộn với hình ảnh An trong bệnh viện. Không biết An có qua khỏi không? Tự nhiên, tin đồn bão, bão. Rồi mưa, cửa ngỏ nhà An đóng kín mít. Có đám ma, chắc Hiền cũng chẳng hay nữa. Hé rèm cửa, nhìn mỏi mắt, ngóng dài cổ. Hiền có chút tin tưởng là An vẫn còn nằm bệnh viện, vì sáng hôm nay Hiền bắt gặp mẹ An, với Nair a xe, họ xách một giỏ lớn. Xách mang như thế,thì chỉ có thể đi tới nhà thương. Nhà thương. Trời ơi. Hiền làm sao quên nổi hình ảnh An, trắng toát. Cả đôi mắt đen nhánh, tinh anh như thế mà bây giờ…

- Ngồi xuống đi. Ngồi nói tui nghe đi chớ. Ðứng hoài à?

Hiền gục đầu vào vai Huyên. Huyên để yên, nhỏ cười lặng lẽ:

- Tui đây chớ không phải người ta đâu nghe. Ðừng có nhõng nhẽo.

Cáu ghê. Tự nhiên, Hiền bấu Huyên một cái. Huyên kêu aí cha, quay phắt lại định sừng sộ. Nhưng con nhỏ sửng sốt. Tại hai giọt nước mắt mới đang lăn xuống má Hiền chớ gì. Nhỏ Huyên làm Hiền xấu hổ, cúi gầm mặt xuống. Huyên kéo tay Hiền :

- Bộ chuyện buồn thiệt há?

Buồn thì không thiệt bộ buồn giả sao? Ðó thấy chưa? Cứ trêu người ta, Ðùa giỡn hoài. Ðùa giỡn cũng có lúc chớ. Trêu chọc lúc người ta đau khổ thì tàn nhẫn quá. Nghe đây, Hiền xịt mũi

- An nằm nhà thương .

- Biết rồi. Vụ đụng xe chớ gì



- Hôm kia, Hiền có đi thămAn

- Ừ, thì đi thăm.Tình tứ dữ.

Huyên không giỡn mà háy Hiền một cái.

- Rồi sao nữa. Ði thăm thì vui chớ có gì đâu mà khóc. Bộ ghen với bà bán bún riêu hả. Nghe chàng bay lên lề, đụng vào bà ghánh búb riêu.

Nhớ hôm trước kể tới đoạn này, hai đứa đã cười bò lăn. Bộ Huyên muốn cười nữa sao.Chưa chi cái miệng đã sửa soạn, chum chím. Hiền lắc đầu:

- Ðừng giỡn nữa. Huyên ạ.

- Ờ thì không giỡn. Rồi sao?

- An trở bịnh thình lình. Nặng lắm…

- Sao biết .

- Ðã nói đi thăm mà. An nhắn tới. Hiền tới rồi. Thấy An mệt lắm. An mửa ra máu.

- Ui cha.

Huyên thót người, thả tay Hiền ra. Ðó, Huyên còn thế huống gì Hiền. Huyên chưa là bạn của An. Hiền. Còn Hiền là người trong cuộc. Hiền phải đau đớn gấp trăm triệu lần.

- Tội quá há.Bộ chết thiệt sao?

Hiền gật đầu. Chắc quá rồi còn gì nữa. Hiền thương An quá và cũng thương mình quá. Huyên trầm ngâm:

- Bộ thương An thiệt rồi hả?

Hiền gật đầu nữa. Huyên thở ra:

- Rắc rối.Thôi nói hết cho tui nghe đi. Lâu nay, dấu tui mà. Ai mượn. người ta sẵn sang làm cố vấn cho, không có cố vấn là hỏng bét hết.

Hiền xịt mũi, lau khô nước mắt, Hiền kể hết, dấu làm gì nữa.An sắp chết. Huyên dù nghịch ngợm thế nào cũng chẳng nỡ đem một câu chuyện người chết ra mà vui. Ðoạn đầu, thì Huyên biết rồi. Nhưng những bông hoa ngọc lan thì Huyên chưa biết. Rồi vụ đi xa. Lúc về,lá thơ cùng bài thơ Ði núi. Vụ đụng xe, thì Huyên cũng đã rõ. Ðụng xe,bay lên đường tong vô bà bán bún riêu, có bà đỡ nên chỉ què chân. Tưởng vậy, ai cũng mừng. Giọng Hiền buồn hẳn:

- …Mới hôm qua, vô thấy An yếu lắm. An trăn trối, rồi An đưa cái hộp…

Huyên nghe tới đây,hồi hộp ghê lắm. Nó phải đặt tay lên ngực để tự trấn an. Nó chờ đợi phải biết . Nhưng Hiền còn bận xịt mũi nữa. Hiền phải ngừng để nín khóc. Khóc hoài sao. Hiền nói tới những sợi tóc, chiếc kẹp cũ, những bong hoa ngọc lan héo. Huyên mở lớn mắt: Tóc ở đâu? Hiền quên cái chi tiết về trò chơi quay dế của cậu nhỏ. Nghe chuyện, Huyên rên lên:

- Dễ thương quá.

Và nhỏ trầm ngâm:

- Giá là tao, tao cũng phải thương .

Như bình thường, Hiền nghe Huyên khen tặng thế, thì đã nở mũi sung sướng. Nhưng ở cảng này, chỉ thêm đau lòng.

- Huyên ơi.

- Gì, nhỏ cưng.

- Tao ân hận quá…

- Nhỏ có gây ra cái chết của anh chàng đâu mà ân hận. Sao lẩn thẩn thế?

Hiền cúi mặt:

- Không nhưng mình đã tàn nhẫn…

Hiền dấu Huyên, còn một đoạn cuối nữa. Trước khi đưa cái hộpcho Hiền, An đã hỏi: Hiền yêu An không? Hiền không trả lời. Không trả lời chưa ác bằng lắc đầu. Hiền đã lắc đầu, và An, khổ sở thế nào về những cái lắc đầu đó. An có thể chết vì cử chỉ từ chối đó của Hiền chứ. Huyên thở ra:

- Sao nhỏ lắc đầu?

- Bộ gật đầu được sao?

- Sao không được. Nhỏ có yêu mà.

- Bởi thế…

Huyên mím môi, vẻ suy nghĩ hung. Chưa bao giờ Hiền nhìn thấy mặt Huyên trang trọng thế. Chuyện gì nò cũng giỡn, cũng đùa được . Chỉ có lần này…Hẳn Huyên cũng ân hận vì lâu nay, đã đùa quá nhiều nữa.

Bên ngoài, dễ sợ luôn. Ưa làm ánh sáng trong phòng tắt hết. Hai bóng chìm trong bóng tối lờ mờ. Nhưng cả hai chẳng thèm để ý tới mưa. Huyên bóp tay Hiền , nhẹ nhàng:

- Thôi Hiền ạ. Người ta có số chứ. Thấy không …

Câu nói của Huyên làm Hiền nhớ tới hai hạt lúa trong vườn nhà An. Chắc An chẳng còn nhớ tới hai hạt lúa nữa. Mưa như thế này,chắc cả hai hạt lúa đều mục, chẳng mọc nổi đâu. Chuyện tình yêu không bao giờ thành. Và nếu có tình yêu, thì chỉ còn có cây lúa con gái mọc. Cây của Hiền, mọc lẽ loi trong vườn nhà An, làm sao sống nổi. Nó sẽ chết lẽ loi trong vườn nhà An,bên cạnh hạt lúa con trai không bao giờ mọc. Dù vậy, không hiểu tại sao lòng Hiền vẫn muốn dấu Huyên chuyện này. Mình đã kể hết rồi, phải để dành cho mình một chuyện chớ. Nhưng Huyên mới nói cái gì mà thấy không. Người ta có số, thấy không …Thấy cái gì?

- Sao hả Huyên?

- Thì đó. Lúc đầu tưởng bị sơ sài, rồi nặng. Chắc lúc té bị đập vào ngực mà không biết.

- Nhưng ngã vào bà bán bún riêu mà.

- Lỡ cái đòn ghánh nó đụng thì sao. Nguy hiểm lắm chớ bộ.

Huyên nói có lý. Cái đòn gánh thì nguy hiểm lắm. Nhớ hồi nhỏ, còn ở quê, Hiền nghịch đòn gánh là mẹ mắng liền: Chơi đòn gánh không được , nó có huông đó. Ngyu hiểm nhứt.

- Tội nghiệp ghê.

Huyên vuốt tóc Hiền. Cử chỉ thương mến của bạn làm Hiền mủi lòng. Hiền có một mối tình, tình đầu. Mối tình không thành thì thôi, nhưng mối tình còn kèm theo cái chết thì bi thảm quá. Huyên thở dài thườn thượt.

- Mai mốt An chết, Huyên sẽ đi đưa đám với Hiền. Huyên mới may chiếc áo trắng mới. Ơ, chắc mình phải mua hoa. Mua toàn hoa trắng. Hiền ạ.

Hiền gật đầu. Hiền không muốn nói nữa.Mở miệng ra nói sao giữ được nước mắt. Mà nãy giờ,Hiền khóc cũng nhiều rồi. Khóc quá tâm hồn cũng trống trải, tẻ nhạt đi. Khóc hết nước mắt ,lấy gì mà buồn nữa.

- Rồi khi nhỏ lắc đầu, anh chàng có nói gì không ?

- Nhắm mắt lại.

- Có mở ra nữa không?

- Không .

- Chắc sợ khóc

Huyên lắc đầu:

- Ðàn ông, con trai người ta không muốn khóc, nhất là khóc trước mặt con gái. Nhưng An chết thì tội quá. Con người có một tâm hồn nghệ sĩ. Có mang theo lá thư đó không?

- Không.

- Bữa nào cho Huyên coi với nhé.

Hiền gật đầu. Huyên nói nữa:

- Cho chép bài thơ nữa nhé.

Hiền không từ chối gì với Huyên nữa hết. An chết, Hiền đâu còn ai ngoài Huyên nữa. Chỉ có Huyên biết chuyện giữa Hiền với An, và bây giờ, Huyên phải chia xẻ với Hiền chớ.

Huyên bổng lắc đầu:

- Nhỏ kỳ quá, Hiền ạ.

Hiền mở lớn mắt. Huyên nói:

- Ðáng lẽ nhò phải trả lời cho anh chàng.

- Trả lời gì?

- Thì câu hỏi về tình yêu đó…

- Nhưng…

- Nhưng nhị gì. Nhỏ kỳ. Người ta sắp chết, người ta yêu cầu có một câu đó. Như tui dù không có gì tui cũng gật đầu đại.

- Gật đầu đại?

- Chứ sao.Làm cho người chết vui lòng, yên tâm nhắm mắt, có gì là không phải đâu.

Ðấy thấy chưa? Nhỏ Huyên cũng thấy Hiền ác, huống gì Hiền. Hiền cúi đầu. Hiền biết như thế nào là lương tâm cắn rứt. Thế nào là ăn năn. Nhưng còn kịp mà. An chưa chết. Hiền còn kịp để tới gặp An. Hiền nhìn ra ngoài trời. Mưa dữ dội quá. Mưa mù mịt tất cả. Mưa mà ăn nhằm gì. Hiền đứng bật dậy:

- Hiền đi.

Huyên níu tay Hiền :

- Ði đâu?

- Ði tới thăm An. Ði tới để nói…

- Nhưng mưa mà.

- Kệ mưa.

š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
 «  view previous novel view next novel »
 People Also View
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truong Cu
Mua Mua In The Wet
Dung Tran Cu
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Tinh Va Dien
Tao Loan
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Tim Tram
Tim Song
Truong Chi TVT
Vu Tru Cam
Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet
Toc Tien
Toc Tien
Truoc Vong Chung Ket
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tieng coi nha may
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Chuyen Tau 16 Gio 50
Hong Viec
Cua Song
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Ke hoach hoan hao
Tao Loan
Tao Loan
Chim phong sinh
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Cuọc Sóng Lang Thang Cua Anh Em Nhà Nhẹn
Huyen thoai bien
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Con doi trang khong lo
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian

 

 
Copyright © 2006 - 2014. All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy