Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : C : Che Bong Nga
Che Bong Nga - Tác Giả : Lan Khai

Views: 85 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »

Ra khỏi nơi tàn phá đã xa rồi, Bồng Nga vẫn thấy trái tim rung động. Chàng như còn trông rõ cặp mắt của Nam Trân, cặp mắt trong sáng, tinh đời lại chan chứa mơ màng, thương xót. Tai chàng còn văng vẳng giọng nói du dương, nâng giấc và an ủi của thiếu nữ nhân từ. Bao nhiêu niềm đau, nỗi khổ trong lòng chàng, lúc ấy, tan đi như âm khí chốn hang sâu hé chút ánh dương. Những sự thù oán cũng dịu dần. Sau cái hình ảnh Nam Trân êm đềm, mỹ lệ, dân Ðại Nam không phải là một cừu địch tham tàn, hung ác nữa, chỉ là một dân kiêu dũng đã phạm vào sự tự do của người Chiêm Thành, đã làm mất cái quyền thiên liêng tuyệt đối của dân chàng, mà nay, chàng cần phải đời lại cho kỳ được, thế thôi. Việc khu trục dân Nam ra ngoài bờ cõi Chiêm Thành cũng chỉ còn là việc gây dựng lại sư thăng bằng giữa hai quốc gia hùng mạnh. Quan niệm của Bồng Nga đã thay đổi và lên cao được một tầng thì tâm linh chàng cũng theo đó mà bình tĩnh sáng suốt hơn.

Con đường chàng đi cứ chạy thẳng băng trước mặt, giãi ánh trăng trong. Giữa đêm trường yên tĩnh, chim từ qui ra rả, ve cuối mùa nỉ non, gió thoảng ngàn cây, run kêu nội cỏ, vạn vật như thiết tha cầu khẩn chút tình yêu...

Tâm hồn chàng là một bài thơ ân ái, thiên nhiên cũng là một bài thơ ân ái, hai bên cùng hoà theo một điệu say sưa...

Bồng Nga đi dưới ánh trăng, yên lặng cho linh hồn cảm thông với sự vật. Trong đời chàng, có lẽ Bồng Nga được biết lần này là một cái hạnh phúc tuyệt vời.

Nhưng, chàng bỗng giật mình...

Một người từ bụi rậm bên lề đường nhảy ra, gọi:

- Hoàng tử hãy thong thả!

Người lạ gọi bằng tiếng Chiêm Thành, có vẻ khác thường bí mật. Bồng Nga dừng bước, một tay nắm sẵn lấy chuôi gươm.

Phục xuống lạy xong, người lạ mặt hỏi chàng:

- Ðức ông quên tiện tốt rồi chăng?

- Không, nhưng hình như ta đã gặp nhau ở đâu một lần thì phải...

- Bẩm hai lần.

- Ðâu nhỉ?

- Lần thứ nhất, cách đây mười lăm năm, khi hoàng tử xuất bôn lánh nạn, chính tiện tốt đã theo hầu bên ngựa khỏi ngoài mưòi dặm tràng đình...

Bồng Nga cau lông mày, thờ dài:

- Ta nhớ rồi, thế còn lần sau?

- Lần sau, khi đức ông sai thượng tướng Bố Gia Luân từ làng Bản về đây chiêu mộ dũng sĩ, tiện tốt được theo hầu Bố tướng quân.

- À phải!... Nhưng, sao ít lâu nay ta không được tin tức gì về Bố Gia Luân cả?

- Thượng tướng Gia Luân đã chiêu mộ được hơn một vạn người, cho tản ra các miền quanh đây phá hoang cấy lúa. Hiện nay lương thảo sẵn, voi ngựa đủ, lại có mẹ tên Dương Nhật LỮ.. tự Thăng Long vào báo tin nội biến của triều đình nước Nam, chủ súy con, cho là cơ hội đã đến, vội sai con về Bản rước xa giá chúa công.

- Vậy, cớ sao ngươi đón ta chỗ này?

- Về đến làn Bản, tiện tốt nghe nói Ðức ông đi chiêm ngưỡng cố kinh nên vội trở lại đây. Lúc chiều, tiện tốt đã gặp Ðức ông qua con đường này...

- Bố Gia Luânb hiện ở đâu?

- Xin Ðức ông theo con.

- Nào đi?

Hai người lần vào dưới bóng cây to, viên tì tướng đi trước dẫn đường vì Bồng Nga không thuộc lối.

Hai người đi như thế một lúc lâu thì đến một con suối chảy thầm kín giữa rừng.

Một cái mảng nứa buộc sẵn bên gốc cơi to.

Vua tôi đều xuống rồi, chỉ ba mái khoát, mảng đã sang bờ bên kia.

Một con đường mạch chạy men theo bờ suối, thẳng vào rừng. Tới nơi, hai người dừng lại, vì từ nãy đã hết sức đi nhanh, không kịp thở, không kịp cùng nhau nói một câu nào.

Bồng Nga hỏi:

- Gần tới chưa?

- Bẩm đã.

- Sao không vào ngay?

- Vì ở gốc xồi kia còn một tên lính chờ sẵn để báo tin...

viên tì tướng chưa dứt lời, quả nhiên một cái bóng đên đã chạy đến bẫm:

- Xin ngài cứ tiến.

Tì tướng hỏi:

- Không trở ngại gì chứ?

- Bẩm không.

Cả ba vua tôi lại đi... Chỗ này cây cối rậm rạp, Bồng Nga nhìn chung quanh chỉ thấy là một cảnh hỗn độn mịt mù. Chàng luôn luôn vấp phải những vật đen trùi trũi, những cành khô, cây đổ, mắt nhìn lẫn với bóng đêm dầy. Cũng có khi giẫm ph3i hòn đá rêu trơn, Bồng Nga trượt ngã, vùng dậy rồi lại đi ngay, đi liều giũua cảnh vô cùng hắc ám. Ngực chàng lúc ấy thở mạnh, bao nhiêu gân thịt đều hoạt động, bao nhiêu năng lực phấn đấu xung lên, chàng tưỏng như trên đời không còn trở lực gì ngăn nổi sức tiến thủ của chàng.

Qua khỏi rừng, qua khỏi con đường hươu chạy,k lởm chởm gập ghềnh dưới bóng tối nặng nề u uất, ba người nhô ra mặt bãi cỏ tranh.

Hơi thở đẵ dỮ.., tầm mắt đã rộng, ánh trăng sao đã trả lại cái cảm giác thư thái của tâm hồn.

Nhưng, tiếng chó sủa dữ dội, văng vẳng từ xa, bỗng khiến chang cùng hai tên lính nín hơi. Một khắc dài, mấy thầy trò không nói, không động, lắng tai nghe.

Sự chuyên chú ấy say sưa lạ, nó nhắc lại những cảm giác của ngưòi ta khi còn lạc lõng trong những rừng hoang rậm cổ thời....

Tiếng chó im, sự đìu hiu lại bát ngát, ba thầy trò lại hăng hái vượt đường.

Ði một quãng xa, tên lính mới dừng chân, hú lên một tiếng. Một bóng đen khác nhảy ra.

Mấy tiếng xì xào, đám đông, chừng đã mười phẫn vững dạ, tiến thực nhanh. Con đường lên dốc, quằn quại dưới trăng mờ...

Tới đỉnh cao, bốn ngưòi đứng đợi.

An, hiện dưới ánh trăng lấp ló sau những giải mây đen, cảnh vật lạnh lùng thảm đạm. Ðó đây, một vài gốc thông gày guộc xoã đầu rên rỉ. Xa xa, mấy khóm cây lẩn trong sương lạnh như đàn ma quái chực gieo nỗi sợ hãi cho kẻ yếu linh hồn. Những con rơi rơi to lớn nặng nề bay thấp thoáng như những ý nghĩ tối tăm hiện ra rồi biến mất.

Viên tì tướng để hai ngón tay lên miệng thổi rít ba tiếng đều nhau, ba tiếng gọi lạ lùng...

Tức thời, trong rừng sâu, nổi lên một tiếng rì rầm như sóng biển. Cả một dân tộc đứng dậy, hăm hở phục thù. Họ vậy lấy chân đồi trong khi Bố Gia Luân hấp tấp chạy lên ra mắt hoàng tử Chế Bồng Nga.

Quân sĩ vẫn im lặng.

Gia Luân, chào vua xong, quay lại, giõng giạc bảo mọi người:

- Hỡi binh sĩ! Từ khi vua ta, đức vua nhân từ, minh ch ính, phải Trần Anh Tôn lập mưu lừa bắt, chúng ta thành một bọn yếu hèn vô chủ mà non nước Chiêm Thành trở nên đất phiên thuộc của Nam Man. Ở vào cảnh ngộ ấy, ai có chút nhân tính mà chẳng đau lòng?

Các ngươi thử ngẫm xem, chúng ta sinh gặp lúc nhiỮ..u nhương, non sông tan nát, ngụy tặc hoành hành, thân tự do biến ra đời nô lệ, kiếp sống thừa còn đâu hy vọng ở mai sau.

Ta đây, phụng mệnh đức trừ quân, chiêu mộ dũng sĩ, mong gây dựng lại cơ đồ cũ, tạo lại cuộc thái bình hạnh phúc năm xưa, may được các người sẵn lòng khẳng khái, ta xiết bao cảm độnbg. Nhưng nuôi quân ba năm để dùng trong một ngày, các ngươi bấy lâu chắc cũng ngứa gan, muốn cùng ngoại tặc so tài cao thấp, hòng phơi mặt anh hùng dưới đôi vầng Nhật Nguyệt. Cái ngày mong đợi ấy nay đã tới. Cái ngày ta rửa nhục ấy tới nơi rồi. Triều đình nước Nam hiện đang nội biến, cơ hội trời cho ta không nên phí mà rồi ân hận mai sau.

Chúng ta gắng lên, mạnh mẽ lên, lấy gươm sắc chém ta quốc hận, rỏ máu đào rửa sạch nhục nghìn đời.

Sĩ tốt nức lòng, tiếng hoan hô vang động cả khu rừng.

Chờ sự kích thích qua, Bố Gia Luân lại nói:

- Hỡi binh sĩ! Quân mà không tướng chẳng qua như hổ không đầu. Vị chủ tướng can đảm, tài năng, nhân từ độ lưỡng sẽ dát các ngươi lên đường vinh quang hiện đã có mặt ở đây! Các ngươi hẳn đang khao khát lắm!

Hết thảy đều một lời:

- Vâng, khao khát lắm.

Gia Luân, trỏ Bồng Nga tiếp rằng:

- Hỡi ba quân, Chúa thượng của ta đâ. Mặt trời của ta đây!

- Vạn tuế!... Hoàng tử Chế Bồng Nga vạn tuế! Ðức Quân thượng vạn tuế!...

Bồng Nga tiến lên mấy bước, nhìn khắp mấy ngàn binh sĩ, hai giọt lệ bỗng từ từ lăn xuống má.

° ° °

Dinh quan trấn thủ Hoá Châu Ðỗ Tử Bình, sớm hôm ấy, có vẻ tấp nập khác thường.

Hình như vừa xảy ra một việc gì nghiêm trọng lắm.

Các hàng văn, võ quan liêu được lệnh vời khẩn cấp tụ cả trước phủ đường.

Ai nấy xì xào hỏi nhau:

- Lạ quá, không biết chuyện gì?

- Giặc Tầu tràn sang chăng?

- Trong triều nội biến chăng?

- Hay có bọn Hời (Chiêm Thành) nào định quấy rối?...

- Có lẽ chỉ quan Ðô tướng biết rõ việc bí mật này.

Trần Thế Hưng lắc đầu:

- Tôi cũng như các ngài vậy thôi... Ta hãy chờ xem.

Thế Hưng vừa dứt lời, cửa phủ đã rộng mở. Ðỗ Tử Bình tiến ra. Trên khuôn mặt cương quyết, đôi mắt sáng long lanh. bộ râu hùm điểm bạc lởm chởm quanh cặp môi dầy.

- Chào các quan.

Văn, võ cúi đầu, kính cẩn.

Ðỗ công nói tiếp:

- Các ngài hãy theo bản chức vào mật thất bàn việc.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Sự gì đã phải bàn trong mật thất thì không những đáng cho ai nấy ngạc nhiên mà còn nên e ngại nữa.

Qua mấy dẫy hành lang vắng ngắt, đám đông tới trước một cánh cửa lim to.

Ðỗ Công thân mở khoá:

- Mời các ngài vào đây.

Gian phòng bí mật mới trơ trụi làm sao! Chính giữa, một chiếc bàn vuông rộng khuất dưới lần nỉ tím buông sát đất. Hai bên song song hai lớp ghế bành. Tất cả đồ trang tiết chỉ có một cái giá cắm chừng mươi đạo binh phù.

Ðỗ Công nhắc lại một lần nữa, giọng thấp hẳn xuống:

- Các ngài vào đây.

Khi văn, võ ngồi yên. Ðỗ công nói:

- Thấy lệnh triệu, các ngài chắc đã đoán có việc chi khẩn cấp và quan trọng lắm. Các ngài quả thực không nhầm...

Ngừng một lát, Ðỗ công tiếp theo:

- Dụ Tôn Hoàng đế gia băng rồi. Nước Ðại nam nhà hiện nay vô chủ!

Các quan thất sắc.

- A!...

- Triều đình muốn tôn Cung Ðịnh Vương, nhưng ý Thái hậu lại muốn lập người con nuôi Cung Túc Vương...

- Lập Dương Nhật LỮ.. làm vua?

- Phải.

- Nước ta loạn đến nơi rồi! Ðem con một đứa ả đào tôn làm chủ một nước lớn. Ngai rồng còn chi là thể thống tôn nghiêm!

- Các thân thần cũng nghĩ thế nên đồng lòng phản đối và quyết trừ Dương Nhật LỮ.., rước Cung Ðịnh Vương lên ngôi.

Ai nấy hớn hở:

- Có thế chăng!

Ðỗ Công vẫy tay:

- Các ngài chóo vội mừng. Việc trong Triều chưa định xong thì ngoài biên trấn này đã bắt đầu hữu sự.

Các quan kinh ngạc.

- Nhật LỮ.. chưa hẳn nguy, mẹ nó lại trốn vào đây, có ý kết liên và xui giục Hoàng tử Chiêm Thành khởi loạn.

Thế Hưng mỉm cười:

- Xui Hoàng tử Chiêm Thành khởi loạn?...

Ðỗ Công vội ngắt:

- Tướng quân chớ coi thường. Binh pháp có câu: Biết người biết mình, trăm trận trăm thắng Hoàng tử Chế Bồng Nga là bậc thiếu niên anh dũng, dân Chiêm Thành lại là dân yêu chuộng tự do. Nay, nếu vua tôi đồng lòng, quyết cùng ta liều chết để thu lại giang sơn cũ, các ngài tưởng là việc chơi đó sao?

Thế Hưng ngờ vực:

- Nếu quả như lời Tướng công nói thì kể cũng đáng lo. Chỉ e là câu chuyện hoảng báo của lũ thám tử gà mờ....

Ðỗ Công nghiêm sắc mặt:

- Tướng quân nên tin lời lão phu nói mới được. bọn thám tử dẫu chưa biết đích chỗ ẩn núp của con đàn bà phản quốc, dẫu chưa tìm ra tung tích Chế Bồng Nga nhưng có thể quả quyết sự hội kiến hai bên là đích thực rồi. Bản chức không những yêu cầu tướng quân tin chắc sự đó., lại còn muốn phiền tướng quân một việc khó khăn...

Thế Hưng khẳng khái:

- Ðược tướng công sai bảo, tiểu tướng dù chết cũng vinh.

- Biết coi việc quốc gia làm trọng, tướng quân thực là người trung nghĩa đáng khen, cứ như hiện tình, việc bắt con ả đào kia là việc cần nhất, có thể nói là việc sinh tử của nền đô hộ ta mới gây dựng trên di tích Chiêm Thành. Vậy, tướng quân nên tức khắc cùng mươi tên dũng sĩ tìm xem nó lẩn lút chỗ nào. Nhận được giấu vết của con đàn bà ấy, ta có thể mưu bắt cả Chế Bồng Nga.

- Xin vâng lệnh.

- Hãy thong thả. Tướng quân nên thận trọng lắm mới khỏi lỡ việc. Như khi dò biết mụ kia ở đâu rồi, tướng quân nên ập vào bắt cho kỳ hết bọn nó, đừng để thoát đứa nào. Tướng quân sẽ ép nó viết thư mời Bồng Nga lại bàn việc. Nếu Bồng Nga đến, ta bắt luôn. Nếu hắn không đến thì, ít nhất, ta cũng biết rõ nơi tìm.

Mọi người gật đầu, khen diệu kế.

Ðỗ công kết luận:

- Còn nhu các ngài đây, xin hãy sẵn sàng chơ đối phó với hết thảy mọi việc bất thưòng. Tôi sẽ hạ lệnh giới nghiêm và truyền đóng cổng thành ngay từ bây giờ.

Văn, võ cúi đầu vâng theo.

Ðỗ Công ra hiệu giải tán hội đồng.

Các quan vừa đi khỏi, một cái bóng đen bỗng từ dưới gầm bàn đứng dậy. Người bí mật lắng tai nghe đoạn lấy chiếc thìa khoá riêng mở cửa lẻn ra...

Trong phòng khuê, Nam Trân bồi hồi lo sợ.

Nàng, tuy chưa hiểu rõ truyện gì, tự nhiên, có cái linh cảm chắc chắn là cuộc tụ họp bất thường kia liên lạc một cách nguy hiểm tới Bồng Nga.

Phải, nguy hiểm lắm!... Một người thành thực như chàng làm sao tránh khỏi những mưu gian kế độc quanh mình.

Nàng tưởng tượng lúc Bồng Nga bị bắt, bị gông đóng tróng mang, bị thảm hình, lăng nhục chán chường rồi bị ném vào xó tù lạnh lẽo. Tấm thân hồ hảicòn mong chi đạp gió tung mây; đành ngồi trơ lại đấ, ngồi trơ lại với muỗi, với rệp, với trăm nghìn mối thất vọng giết ngưòi, chờ ngày phó thác mảnh hình hài cho lưỡi gươm chuyên chế.

Trên đời, đến nông nỗi ấy là cùng cực.

Nam Trân thở dài...

Trí tưỏng tượng lại đưa nàng về cuộc gặp gỡ dưới nắng thu, trong cảnh hoàng tàn lặng lẽ...

...Nam Trân hãy lắng nghe tiếng chim hót, hãy nhìn cảnh rực rỡ chiều hôm, hãy trông mặt trời tà lấp loáng sau rặng cổ tùng... Trên đường luân lạc, tôi chưa từng dám ước mong có một buổi chiều, trong khung cảnh này, được gần một người như Nam Trân. Trời khắc này chẳng biết rồi ra còn lại thấy chăng hay rút cục chỉ là một giấc mơ chiêm bao?...

Mấy câu chàng nói, Nam Trân tự nhiên nhắc lại rồi hai hàng lệ nóng bỗng tràn ướt cặp má đào...

Giữa lúc ấy, nữ nhạc sư hấp tấp chạy đến bên cạnh nàng, thở chẳng ra hơi.

Trái tim ngừng hẳn lại, Nam Trân đứng phắt dậy, hỏi dồn:

- Cái gì thế?

- Nguy to rồi, tiểu thự ạ!

- Nguy làm sao?

Người cung nữ thuật đầu đuôi câu truyện đã lỏm nghe trong mật thất, đoạn vừa khóc vừa kết luận:

- Tiểu thư nghĩ cách nào cứu vớt lấy tính mệnh hoàng tử Bồng Nga, chứ nếu không....

- Trời ơi, nếu không thì...

- Chiếc thân lưu lạc sẽ bị tan tành...

Nam Trân, mặt tái ngắt, luống cuống hỏi mụ già:

- Làm thế nào...

- Vâng, biết là thế nào bây giờ?... Quan Ðô tướng đã kéo quân đi truy nã. Khắp thành trì đã có lệnh giới nghiêm...

Nam Trân để tay lên ngực như muốn giữ lấy trái tim. Nàng rền rĩ:

- Trời ơi! Xin trời thưong lấy khách anh hùng!...

Một phút lặng yên thảm đạm.

Tấm lòng nàng thơ ngây đa cảm, lúc ấy, lã bãi chiến trường của hai mối tình trái ngược cùng mạnh mẽ và cùng thâm thiết như nhau...

Nàng chu toàn cho Bồng Nga ư? Thì phụ thân, thì tổ quốc, thì cả cái quyền lợi của dân tộc Ðại Nam, nàng tính sao? bỏ mặc Bồng Nga với số phận hẩm hiu. Thì... thì....

Bồng Nga chàng hỡi!... Chàng có thấu tình?....

° ° °

Giữa gò đất sỏi, cách phía tây thành Ðồ Bàn chừng bốn dặm xa, một ngọn tháp cao nổi đột ngột trên đám lau vàng.

Gặp những buổi chiều đông u ám, cảnh vật đìu hiu, cái buồn tiêu diệt thấm thía linh hồn, ngọn tháp chơ vơ kia thực là hình ảnh sự tín ngưỡng thiết tha của loài người đau khổ, muốn bay thấu đấng Từ bi.

Xây nên và bỏ hoang lâu ngày, tháp nọ, cũng như hết thẩy mọi công nghiệp của người ta, đã bị Thời Gian, và Thiên Nhiên ngấm ngầm hủy hoại.

Những dây truờng xuân, những dây đinh cấy, bám vào kẽ mạch, leo lên tặn nóc, cố đem cái mau xanh thiên cổ che lấp nét tài hoa của nhân loại in trên mặt đá vô tình. Chỗ nào không bị phủ kín thì gió mưa làm cho đến mòn mõi, phôi pha. Những đầu rui chạm trổ, những bức phá phong hoa mỹ lở gẫy dần, bừa bãi trên sân cỏ rậm.

Trong các khung cửa, các hốc chạm, những loài bồ các, rơi rơi kéo nhau đến làm tổ ở, mừng thầm được chốn an thân.

Nhưng đêm hôm ấy, ánh lửa mập mờ, và những tiếng xì xào dưới hầm đưa lên, khiến chim, thú, khiến cho cả sự lặng lẽ mọi khi phải kinh ngạc.

Hầm không rộng lắm, thêm ẩm ướt tanh hôi. Dưới ánh lửa rỮ.. thông chập chờn bốn ngưòi dị dạng, ngồi sát cánh nhau, đang bàn tán một truyện gì bí mật.

Người ngồi phía trong, nhìn ra cửa hầm, ăn vận một cách quái gở. Cả khuôn mặt bị che lấp dưới chiếc khăn quàng đỏ thẫm, chỉ hở một đôi mắt long lanh. Bên tả người ấy, một thanh niên tráng sĩ da đen, râu rậm; còn bên hữu, một tướng già gầy guộc khô khan. Người thứ tư, vì quay lưng trở ra, dung mạo khuất hẵn.

Cả bốn người rì rầm bàn tán, thỉnh thoảng yên lặng giờ lâu...

Viên tướng già nhìn khắp cử toạ rồi, giọng thấp hẳn xuống, như ai nói bên giường bệnh, hỏi người phía trong:

- Bà đã viết thư cho Dương Công rồi?

- Phải.

- Ngộ thư không tới nơi?

- Nếu thư không chắc tới, sao tội lại mời các ngài đến đây bàn việc?

- Bà lấy gì làm chắc?

- Bức thư ấy do một người thân tín của tôi mang về. Ngưòi ấy, trừ phi có bị giết chết ngang đường mới để lỡ việc của ta.

- Còn đại sự thì cứ nhất định như thế chứ?

- Nhất định.

- Bàn tính kỹ chưa?

- Kỹ lắm. Triều đình nước tôi có ý tôn Cung Ðịnh Vương lên ngôi, nhưng ông ta là nguời nhu nhược, không phải tay đối thủ của Ðúc ông đây. Vả, hiện giờ, Hồ Quý Ly chuyên quyền, văn võ trăm quan chia bè kết đảng họ nghi kỵ ganh ghét nhau là rất hay cho ta.

- Nghĩa là chúng tôi cứ việc lặng yên đem chiến thuyền ra Bắc, vào cửa Ðại An rồi, bất thần, kéo lên đánh phá Thăng Long?

- Chính thế. Vua tôi nhà Trần sẽ giở tay không kịp, sự thắng bại ta có thể nắm chắc mười phần.

- Kế ấy đã đành rất hay, nhưng tôi vẫn ngại sự nội ứng.

- Chắc chắn lắm rồi.

- Còn mặt bộ?...

-... chỉ cần một toán quân mai phục chặn đường, không cho Ðỗ Tử Bình về Bắc là đủ. Thăng Long mà vỡ, Ðồ Bàn, sau một trận nhỏ, có thể khôi phục được ngay.

Viên tướng già quay lại hỏi người phía ngoài:

- Chúa công nghĩ sao?

- Bồng Nga (vì đích chàng) chưa kịp đáp thì, tự cửa hang, thốt vọng vào một tiếng ống lệnh nổ.

Như bị điện giật, ai nấy đứng phắt lên.

Một tiếng lệnh thú hai.

Rồi, trong hầm sâu, mấy tiếng báo hiệu vang lên, thảm đạm:

- Có giặc!...

Với bọn võ tướng, hằng trải gian nguy, một phút ngồi yên không phải là sự nghĩ ngơi.

Gươm, nỏ lúc nào cũng sẵn bên mình.

Vừa nghe quân canh báo giặc, hết thẩy đứng dậy, nhu đàn mãnh hổ, mắt sáng quắc, tai lắng nghe.

Giữa khoảng yên lặng, tiếng chân ai chạy gấp trên mặt sân.

Phút chốc, trong khung cửa lờ mờ sáng, một người hiện ra:

- Có giặc!... Ta bị vây rồi!...

Hai tiếng ống lệnh vừa nổ là của tên lính canh ấy.

Bồng Nga thét:

- Tắt lửa đi! Sĩ tốt bên ngoài vào cả đây. Chớ xung đột vô ích, vì đổ máu lúc này là thừa.

Mọi người răm rắp, tỏ ra sự nguy biến rất quan trọng.

Quân sĩ chen nhau vào hầm.

Bồng Nga, hiểu rõ đưòng lối trong hầm, dẫn quân chạy trốn.

Nhưng, về phía trước, bỗng có tiếng thì thào và tiếng gươm giáo va nhau.

Vội giang hai tay cản bọn theo sau, Bồng Nga khẽ nói: Ðứng lại!

Cùng lúc ấy, tiếng hô: Bắn!

Một lượt hoả hổ bùng lên.

Nhìn thoáng quân sắc đại Nam, Bồng Nga cũng hô: Bắn1.

Một trận mưa bấc, một tia chớp loè. Ba tên quân Chiêm Thành chết ngay.

- Ðường tụy đạo nghẽn rồi. Muốn thoát chết phải ra rừng. Quay lại!

Quân Nam lại bắn.

Ðằng này, theo lệnh của Bồng Nga, chạy lộn ra phía cửa hang.

- Sẳn sàng cả đấy chứ?

- Bẩm, sẳn sàng cả.

- Quái, không hiểu sao chúng nó biết ta ở đây!

- Chắc có nội phản!

- Mặc lòng. Ðã đến nước này, không liều không được. Các ngươi nên nhớ rằng nếu ta bị bắt, kẻ thù sẽ không để sống một người nào. Cũng là chết, ta nên trọn cái chết của người chiến sĩ.

- Xin tuân mệnh.

- Tiến! Tiến lên và cho quân thù biết mặt anh hùng!...

Quân sĩ đồng thanh:

- Tiến!

Ðang chạy, Bồng Nga giật mình, vì chàng thoáng ngửi mùi khói toả:

- À!... Quân này dỮ.. nó hun bọn ta!

- Thì ta phải cho nó biết ta là hùm thiêng!...

Khói mỗi lúc một dầy đặc; ngoài cửa hang, lửa cháy tưng bừng.

Chỉ còn mươi bước.

Bồng Nga đã nhìn thấy gươm dáo của bên địch lập loè.

Chàng nghiến răng, trợn mắt, hăm hở muốn xông ra. Bỗng có người nắm áo chàng lôi lại.

- Kìa! Bố Gia Luân! Sao cản ta?

- Chúa công đừng mạo hiểm...

Bồng Nga gắt:

- Thế ngươi muốn ta hàng giặc à?

- Không phải thế?

- Hay trốn?

- Chúa công nên nguôi giận. Anh hùng phải nên rõ chữ quyền biến. Chúa công hiện nay là hy vọng của một dân tộc, là linh hồn của ba quân, tấm thân nghìn vàng ấy, há nên quăng vào nơi miệng hùm nọc rắn hay sao? Giặc đến đây, chủ ý bắt Chúa công. Nhân nó chưa tường mặt, tôi xin bắt chước Kỷ Tín khi xưa, chết thay vua Cao Ðế...

Bồng Nga cảm động:

- Tướng quân trung nghĩa như vậy, ta xin ghi nhớ bên lòng. Nhưng...

Tiếng reo ngoài cửa hang như sóng cồn đất động...

Bố Gia Luân hăng hái:

- Việc gấp lắm rồi! Chúa công hãy tìm lối thoát thân, đừng để tôi phải chết uổng.

Dứt lời, viên tướng già nhẩy xổ ra ngoài sân, thét:

- Lũ giặc kia!... Muốn xem mặt Chế Bồng Nga thì lại đây!....

Vùua nói vừa sấn vào giữa loạn quân, tung hoành chém giết.

Cảnh xung xát không sao tả được. Tiếng quát mắng, tiếng rên la, tiếng đao, thương, tiếng cung, nỏ vang động một vùng hiu quạnh.

Hai quân áp lá cà trong bầu không khí xặc mùi khói lửa ngã, dậy, lại ngã; thấp thoáng giữa muôn nghìn ánh gươm lia...

Tráng sĩ, đứng cạnh Bồng Nga, nói:

- Nhân lúc này, Chúa công nên tháo mau.

- La Khải! Ta nở nào bỏ Gia Luân, một vị lão anh hùng!...

- Chúa c6ng nếu nghĩ vậy, giang sơn Chiêm Thành không mong gì tái tạo được nữa đâu! Phải đi, đi ngay mới kịp....

- Thế còn lão phu nhân đây?

La Khải cau mày ngẫm nghĩ...

Mụ già hoảng hốt, níu lấy tay áo Bồng Nga:

- Chúa công ơi!... Chúa công... cho già này theo... Ðỗ tử Bình mà bắt được già này thì!...

La Khải trợn mắt, hẩy mụ già xuống đất... một nhát gươm... Một tiếng thở dài...

- La Khải! Sao ngươi tự tiện...

- Bẩm chúa công, lúc này không thể bìu dín được. Ốc chưa mang nổi mình ốc, còn hơi sức đâu mang rêu. Chúa công cho mụ theo đi, tôi e lỡ đến mình rồng; bỏ mặc lại với quân Nam cẩu, việc lớn của ta còn gì!

Nói đoạn, tráng sĩ nắm tay Bồng Nga, cùng chạy lẩn vào đêm tối...

Trên mặt sân, cuộc chém giết vẫn hăng...

š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
 «  view previous novel view next novel »
 People Also View
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truong Cu
Mua Mua In The Wet
Dung Tran Cu
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Tinh Va Dien
Tao Loan
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Tim Tram
Tim Song
Truong Chi TVT
Vu Tru Cam
Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet
Toc Tien
Toc Tien
Truoc Vong Chung Ket
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tieng coi nha may
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Chuyen Tau 16 Gio 50
Hong Viec
Cua Song
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Ke hoach hoan hao
Tao Loan
Tao Loan
Chim phong sinh
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Cuọc Sóng Lang Thang Cua Anh Em Nhà Nhẹn
Huyen thoai bien
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Con doi trang khong lo
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian

 

 
Copyright © 2006 - 2014. All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy