Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : L : Loi Hen Sang Song
Loi Hen Sang Song - Tác Giả : Hà Bình Nhưỡng

Views: 41 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »


Đôi mắt tôi đăm đăm chỉ còn tập trung nhìn ra phía cổng trường. Gần năm năm cùng khóa học, đã không ít lần Châu Loan xa tôi, một mình về thăm gia đình em ở Trà Vinh. Vậy mà chưa lần nào tôi lại nóng lòng mong đợi Loan lên trường đến cồn cào như lần này. Nóng lòng vì sợ Loan gặp chuyện gì bất an, trắc trở không đến kịp để cả hai cùng dự lễ nhận bằng tốt nghiệp. Vì quá nhớ Loan và nỗi nhớ này tôi đâu có dấu diếm, có dối lòng mình khi mấy ngày qua, không ngày nào tôi không giở hình Loan ra coi. Không những coi mà tôi còn ấp cả gương mặt thanh tú, xinh tươi đang cười với tôi ấy lên đôi môi của mình. Vâng, lòng dạ tôi đúng là như thế. Nhưng không phải riêng vì như thế mà lần này tôi mong đợi Loan đến cồn cào mà còn vì tôi đang chờ để được nhận một "tín hiệu" ở em.
Phải nói rằng Loan là một cô gái có cá tính rất rõ. Mà cá tính đáng yêu. Dịu dàng, dễ thương, dễ gần, nhưng chớ tưởng dễ mồi chài, tán tỉnh . Với Loan, nếu cứ đem thể nghiệm từ câu ca dao: "Đàn ông nông nổi giếng khơi. Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu" mà vận vào em thì trật một trăm phần trăm. Loan sâu sắc thực sự, chứ đâu như cái cơi đựng trầu, chỉ đựng được mươi miếng trầu đã đầy tràn. Chẳng thế giữa tôi và Loan từ thân nhau năm học đầu rồi đã như hình với bóng suốt ba năm cuối khóa và chuyện định "kết tóc xe tơ" trong trắng này của chúng tôi cả khoa đều biết, vậy mà tới giờ tôi vẫn chưa nhận được cái "tín hiệu" cần nhận được ở Loan. Phải đợi hoài nên khi biết tin cả hai chúng tôi đều tốt nghiệp bác sĩ loại ưu, nhân cơ hội đang mở cờ đó, lúc hai đứa ngồi riêng ở ký túc xá, tôi mới hoan hỉ, mạnh dạn hỏi Loan: "Loan ơi! Thế là chúng ta đã kết thúc năm năm cuộc đời sinh viên cần mẫn và đầy khát vọng rồi! Rất mừng cả anh và em đã không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ. Chỉ còn niềm mong đợi da diết của chúng ta, nhất là mong đợi của anh nữa. Nó đã mang bao kỷ niệm sâu sắc và cũng được thử thách cùng với thời gian gần như cả khóa học rồi. Vậy đợt này Châu Loan ra "quyết định" cho anh được rồi chứ em?". Loan hiểu ngay cái ý "ra quyết định" tôi nói đó. Và, lúc này lại đang trong niềm hân hoan nên Loan đã cười dòn bất ngờ rộng lượng hơn với tôi. Em ngước đôi mắt dài đen láy lấp lánh mà đằm thắm nhìn tôi. Hai tay em, một bàn tay vẫn để nguyên ấm, chặt trong tay tôi, còn bàn tay kia cũng bất động không vung ra để gỡ cánh tay tôi đang quàng qua mái tóc ngang vai óng mượt của em. Hương thơm tỏa ra từ mái tóc tôn thêm vẻ đẹp chân chất của cô gái miền Tây ở em và cái nhìn hiếm thấy mà chắc chắn các chàng trai ở trường, ngoài tôi chưa ai được nhận ấy đã làm tôi ngây ngất. Ngây ngất với cách mở lòng như thế của Loan nên tôi chắc mẩm lúc này mình sẽ nhận được lời vàng của em. Không ngờ vẫn bằng ánh mắt ấm áp, mê hồn nhìn tôi, nhưng em đã không cho tôi lời vàng đó mà lại hóm hỉnh cười, nhẹ nhàng hỏi lại tôi: " Thế anh quên cái thời điểm để em "ra quyết định" rồi ư? Thuyền đang đóng, còn công đoạn quan trọng cuối cùng chưa làm xong mà cứ đòi sang sông. Vội vàng, coi thường sông nước là dễ bị chết chìm lắm đấy!"
Tôi tỉnh người. Chà, vì quá say mà tôi đã mụ mị quên đi lời quyết báo như đinh đóng cột của Loan đã nói với tôi: "Anh yên tâm đừng nóng vội. Anh mới 28 tuổi. Lại từng đã có mấy năm trong quân ngũ mà không bình tĩnh về chuyện này hơn em là con gái sắp bước qua tuổi 25 hay sao?. Em sẽ nói lời đó với anh. Nhưng chỉ nói sau khi đã cùng anh về thăm ba má, gia đình và quê hương Tam Nông - Đồng Tháp của anh". Cũng chỉ quên lúc được Loan quá mở lòng này. Chứ lúc thường tôi vẫn canh cánh chuyện thiết thân đó và cũng mấy lần động viên Loan cùng về, nhưng em đều có lý do tế nhị khất hoãn. Thế nên lúc này, mượn cớ Loan vừa nhắc đến đó và chớp thời cơ hai đứa đang cùng hể hả về kết quả thi tốt nghiệp, tôi liền nhuần nhị chuyển làn, kéo nhanh Loan vào cuộc luận bàn và quyết định ngay việc thực hiện chuyến hành hương. Thật trúng mạch, Loan cũng đang thầm có ý định này trong thời gian cả hai chúng tôi cùng rảnh rỗi. Bởi thế em đã rất vui vẻ trong suốt hai ngày về thăm gia đình và quê hương tôi.
Đấy, trước khi Loan một mình về Trà Vinh lần này (bởi em chưa muốn tôi cùng về) tôi đã thực hiện được cái việc trọng đại đó. Tất nhiên chỉ "trọng đại" với tôi. Có điều kết thúc nó tôi đã phải như người bước hững trong mây. Loan vẫn chưa nói lời "đóng cột" của mình. Em xin lỗi cho được lui lại, bởi muốn sau chuyến thăm này sẽ từ đây về ngay Trà Vinh để sơ bộ thăm dò ý kiến gia đình và hẹn khi ở dưới đó lên Sài Gòn trong dịp nhận bằng tốt nghiệp sẽ trao "tín hiệu" đó cho tôi.
Chiều nay ở quán cà-phê gần cổng trường này đã là thời gian và địa điểm Loan hẹn chúng tôi sẽ gặp lại nhau. Tôi đã đếm từng ngày khi Loan ở Trà Vinh, mong sao nhanh đến thời điểm này. Đón nó, chiều nay tôi đã đến đây từ giờ đầu. Đã gọi đến ba chầu nước ngọt, cà-phê và đã không rời mắt bỏ sót một ai xuất hiện nơi cổng trường. Vậy mà thật đáng buồn cho tôi. Tới giờ không chỉ đã hết chiều. Cả thành phố cũng đã mờ ảo sắp chìm trong bóng đêm, nhưng tôi vẫn chưa thấy bóng em. Như thế làm sao tôi không bồn chồn, không như lửa cháy trong lòng. Làm sao chỉ nghĩ đến chuyện hoan hỉ khi gặp lại Loan mà không lo cho em. "Lạy trời! - Tôi bắt chước má tôi - Nếu Loan có lỡ hẹn thì cầu trời chỉ vì chậm trễ xe cộ, đừng vì chuyện gì khác. Nhất là đừng bị tai nạn, rủi ro ảnh hưởng đến thân thể của em." Tôi thầm nghĩ thế mà lại cảm thấy như miệng mình đang lầm rầm nói ra lời cầu mong vì lo cho Loan đó. Nỗi lo đó càng đè nặng làm tôi như mất hồn hơn khi ẩm khách trong quán đã vãn hết mà vẫn không thấy Loan. Ngao ngán, lo buồn. Đến lúc này tôi đành phải "nhổ rễ" khỏi nơi đây với tâm trạng rối bời. Nếu em có lên chắc không còn đến đây vào giờ này.
Nơi tôi được tá túc nhờ đêm nay thật tuyệt vời. Rất tiện nghị, yên tĩnh, mùng mền thơm tho. Vô đây có cảm giác như không có một hạt bụi nào lọt được vào. Đây là phòng ngủ dành riêng cho những người thân đi xa về của gia đình bác Hoàng Hữu Nhân - ân nhân của gia đình tôi. Bác là người thành phố nhưng đã thâm niên là Phó Giám đốc Bệnh viện Tam Nông - Đồng Tháp. Cách đây gần 20 năm , từ thành phố Hồ Chí Minh, bác đã tình nguyện về làm thầy thuốc ở vùng xa và là một trong ba bác sĩ đầu tiên có mặt ngay từ ngày còn sơ khai, lúc bệnh viện ở huyện tôi mới chỉ có 20 giường, không phòng mổ, không bác sĩ. Tôi hân hạnh được quen biết bác từ ngày má tôi phải mổ cấp cứu do áp - xe gan. Bọc mủ sắp vỡ ra bởi đưa má tới bệnh viện quá muộn. Khi đó nếu không được bác chẩn đoán chính xác và trực tiếp phẫu thuật ngay đêm đó, chắc chắn má tôi khó qua khỏi cửa tử thần. Từ đấy gia đình tôi đã coi bác là ân nhân và tôi dạo đó đã học hết năm thứ nhất y khoa nên đã được bác thiện cảm, bởi bác rất yêu mến, quan tâm khích lệ lớp trí thức trẻ. Tất nhiên còn bởi tôi cũng đã rất cảm phục, quý trọng coi bác như một người thầy. Tình cảm ấy đã được nhân lên qua các chuyến viếng thăm, nhất là khi bác biết tôi vẫn giữ vững ý định sau khi tốt nghiệp sẽ về quê hương Tam Nông công tác như tôi đã hứa với các cô bác lãnh đạo của xã, của huyện hồi tôi trúng tuyển vào Đại học Y Dược thành phố. Hôm về quê vừa rồi, tôi đã cùng Loan đến thăm bác. Thấy tôi có bạn gái lại là bạn đồng môn cùng vừa tốt nghiệp bác sĩ, bác rất vui. Niềm vui tỏa ra từ bác ấm áp, thân tình đúng như tình cảm của một người cha hân hoan nhìn thấy các con mình thành đạt.
- Thế nào cháu Quốc Hưng - Bác nheo mắt cười nhìn tôi - Tốt nghiệp rồi cháu vẫn giữ đúng lời hứa với quê hương chứ ? Có "ngọn gió" nào làm cháu chuyển động, thay đổi không ?
Tôi tủm tỉm cười, đưa mắt sang phía Loan rồi thưa liền với bác:
- Dạ thưa bác, không. Nếu có thì chỉ có "ngọn gió" mát lành đưa nhanh cháu vào đúng quỹ đạo. Nhưng thưa bác, với cháu coi như đã an bài. Bây giờ nếu có một nữ bác sĩ noi gương bác trước đây tự nguyện rời xứ dừa trù phú ở Cầu Kè Trà Vinh để về kế tiếp sự nghiệp của các bác ở bệnh viện Tam Nông nhà mình liệu các bác có rộng lòng đón nhận không ?
Nghe tôi vừa dứt lời hỏi bác Nhân như thế, Loan đã giãy nảy, đôi má đỏ bừng, rối rít nói ngay: " Bác, thưa bác, anh Hưng nói giùm một cô bác sỹ nào đó chứ không phải cháu đâu!" Còn bác Nhân thì lúc này vừa cười vừa dang cả hai cánh tay về phía chúng tôi rồi nói ngay: "Sao lại không rộng lòng. Nhất là nữ bác sỹ đó lại tỏ lòng yêu mến Tam Nông - một huyện ở vùng xa mà lại giầu nước lũ nhất nhì Đồng Tháp. Mà này, nếu nữ bác sỹ ấy là bạn của Hưng thì không chỉ lãnh đạo của bệnh viện mà còn được lãnh đạo cả huyện ưu tiên, rộng tay đón nhận nữa đấy. Nhưng đó là chuyện của ngày mốt, ngày mai. Việc hôm nay là bây giờ để cám ơn hai cháu đã đến thăm bác, trước hết bác sẽ cho người dẫn hai cháu đi tham quan bệnh viện mới được đầu tư nâng cấp đồng bộ theo như đề nghị của Hưng. Sau đó, bác mời hai cháu đi ăn trưa với bác, coi như bác được khao mừng hai tân khoa bác sĩ - đồng nghiệp của bác."
Khỏi nói về sự vui mừng của tôi. Còn Loan, hôm ấy em đã thực sự xúc động trước cách giao tiếp chân tình, cởi mở thể hiện tấm lòng đầy nhân hậu của bác Nhân. Càng bất ngờ và xúc động hơn, trước lúc ra về, bác đã đưa cho hai chúng tôi mỗi người một tấm danh thiếp có in rõ địa chỉ nhà riêng của bác ở Sài Gòn và nói: " Bác biết tới đây các cháu sẽ lên thành phố để nhận bằng tốt nghiệp. Dịp đó Hưng cứ đến nghỉ ở nhà bác, khỏi phải thuê nhà trọ. Còn cháu Loan cũng thế. Nếu cháu không có bà con ở trên ấy, mời cháu đến ngủ cùng phòng và làm quen với con gái bác. Nó cũng vừa trúng tuyển Trường Đại học Y Dược thành phố năm nay".
Tôi được nghỉ ngơi ở một nơi hết ý lúc này là từ tấm lòng nhân hậu đó của bác. Lại đỡ lạ lẫm, mặc cảm hơn bởi dịp này bác cũng về thành phố để dự hội thảo "Nâng cấp bệnh viện tuyến huyện ở vùng sâu, vùng xa". Thật quá lý tưởng, đêm nay so với thời kỳ ở ký túc xá là một trời một vực như thế mà lúc này tôi vẫn thao thức không sao ngủ được. Đôi mắt dù có nhắm nghiền, nhưng lòng dạ vẫn không tài nào "nhắm" được. Bao câu hỏi, bao giả định về Loan cứ như những lớp sóng biển liên tiếp đổ vô bờ không dứt.
Không chỉ riêng chuyện lỡ hẹn và vì sao Loan lỡ. Chuyện đó nếu do tình huống không lường cũng là điều bình thường trong cuộc sống. Mọi lo lắng, bức bối chỉ đến lúc gặp được Loan sẽ liền được giải tỏa. Quan trọng hơn, liệu lần lỡ hẹn này có phải là sự mở đầu cho chuyến bỏ hẹn "sang sông" không? Có phải từ đây mà ngày mai ở trường dù có gặp lại thì cái "tín hiệu" tôi nén lòng chờ đợi bao lâu sẽ chỉ là cái bong bóng xà-bông. Hoặc đỡ buồn và còn có chút hy vọng hơn là ánh mắt của Loan nhìn tôi vẫn nồng nàn không thay đổi, vẫn còn bằng giọng nói dành riêng cho tôi mà thổn thức bảo tôi phải tiếp tục đợi chờ hết đợt "sông đang nổi sóng ngầm".
ôi , nghĩ tới hai giả định đó, nhất là giả định thứ nhất tim tôi đã thót lại mà mong đấy chỉ là ảo ảnh khi lòng dạ bất an. Nó sẽ không đến thực với mình. "Tín hiệu" đó không thể là cái bong bóng xà-bông như thế. Bởi chúng tôi rất yêu, rất hợp và đã cùng chung tiếng nói "không thể nào thiếu nhau". Nhưng tỉnh táo điểm lại những trở ngại hiện hữu, tôi lại thấy mình không thể không nghĩ tới giả định trên rất có thể là hiện thực với mình.
Tôi yêu Loan tha thiết và muốn khi đã thành vợ, thành chồng rồi lại mãi mãi phải cùng sống, cùng công tác ở một nơi. Với tôi, nơi đó không thể nào khác là quê hương Tam Nông của mình. Bởi đó không chỉ là ý nguyện mà còn là lời hứa danh dự của tôi với quê hương. Nguyện ước ấy càng da diết, thấm sâu trong tôi hơn từ khi má tôi được bệnh viện Tam Nông cứu sống. Trước đó, anh trai tôi đã chết oan uổng vì bị ngộ độc không được cứu chữa kịp thời. Do có hai anh em trai nên ngày anh còn sống, tôi đã tự nguyện đi làm nghĩa vụ quân sự khi đã trúng tuyển vào Đại học Kinh Tế, để anh tôi được ở lại, vì anh sắp cưới vợ. Khi ở quân đội trở về, tôi đã đổi ý không đi học Đại học Kinh Tế mà lại tự ôn thi để vào Trường Đại học Y Dược. Niên khóa tôi cùng các thí sinh của huyện thi tuyển vào đại học, riêng Đại học Y Dược chỉ có mình tôi trúng tuyển. Vậy có lẽ nào có các "từ mẫu" đang quen sống ở nơi đô thị phồn hoa đã tự nguyện về đây như bác sĩ Nhân để góp sức cứu chữa bà con quê tôi trong đó có nhiều người từ cõi chết trở về như má tôi mà tôi chính là đứa con của Tam Nông lại coi chuyện được đi học đại học là để trốn khỏi quê hương nghèo khó của mình. Làm sao lại chối từ "bầu sữa" đã nuôi dưỡng cả sức vóc và tâm hồn tôi từ tuổi thơ khi "bầu sữa" đó đang cần tôi, đã hy vọng và chờ đợi từ khi tôi trúng tuyển vào trường đào tạo bác sĩ.
Không, tôi không thể là đứa con bất nghĩa như thế được đối với quê hương. Nhưng tôi lại cũng không thể thiếu Loan, xa Loan. Làm sao tôi có thể lỏng vòng tay tơ hồng để tuột mất em - người tôi đã chọn để làm bạn trăm năm rất ý hợp, tâm đầu, rất vẹn toàn về vẻ đẹp của một cô gái Việt Nam. Như thế Loan sẽ không có sự lựa chọn nào khác. Yêu tôi, chấp nhận làm dâu Tam Nông, em phải "thuyền theo lái" cùng tôi về Tam Nông.
Quả là tôi đã tham lam, ích kỷ. Đã muốn không phụ cây vườn nhà lại còn muốn được trái ngọt của cây khác và ghép giống trái ngọt đó vô cây nhà mình. Biết thế nhưng tôi lại không tự giác sửa bỏ được, và hẳn là chàng trai nào ở hoàn cảnh như tôi lúc này cũng không thể không tự nguyện nhận lấy "căn bệnh" khó trị này.
Tôi không để khi "ván đã đóng thuyền" mà đã tỏ rõ ý tưởng đó với Loan lúc tình yêu của chúng tôi vừa tới độ cả hai cùng thấy có thể trao thân, gửi phận cho nhau. Tôi nhớ lúc đó, đôi mắt huyền của Loan đang sáng lên tươi vui bỗng như có bóng mây phủ lên ánh nắng cuối chiều. Nhưng rồi sau giây phút đó em đã tỏ rõ lòng mình bằng cả ánh mắt và giọng nói đầy cảm thông, ủng hộ ý tưởng mà em cho là rất có nghĩa tình đó của tôi. Không những thế, em còn thấu hiểu, chia sẻ với trái tim tôi khi em nói rằng:" ý tưởng đó của anh còn hợp lý, đúng đạo nữa. Vì ba má anh chỉ còn có một mình anh mà ba là thương binh, còn má thì đã qua một lần "thập tử nhất sinh" nên đều rất cần được gần con." Tuy vậy, dù cảm thông như thế, nhưng nói đến đây, giọng Loan đã thay đổi, chùng xuống hỏi tôi: " Anh Hưng! Muốn đạt được ý nguyện đó sao anh không tìm đến một cô nào đó cùng ý hợp, tâm đầu như em, nhưng không khó khăn gì về chuyện phải cùng về quê anh với anh? Còn em, như anh đã biết đó, tuy hơn anh, có tới bốn anh chị em, nhưng chỉ có mình em là gái. Thế nên ba má và cả nhà đều rất thương , rất cưng em và các cụ đã nói là: "không khi nào chịu để cho em đi lấy chồng xa." Có lần má em đã cười chỉ vào căn nhà mới làm thêm ở cạnh vườn dừa lưu niên, bảo em: "Anh Hai, anh Ba con và em Tuấn đã có phần rồi. Cái nhà này ba má sẽ dành cho con đó. Gắng tu chí mà học hành cho đến nơi đến chốn. Sau này lấy chồng rồi kéo nhau về đây mà ở cho gần ba má." Còn ba em, hôm em được trúng tuyển vào Đại học Y Dược thành phố, cụ đã hà hà cười vui bảo: "Mai đây vô khám bệnh ở bệnh viện huyện hoặc tỉnh mình chắc chắn ba má có một bác sĩ của nhà mình rồi!".
éo le vậy đó anh. Ba má em đã lo trước cho em và đinh ninh vậy rồi. Mà anh thì em cũng biết chắc và cũng không thể nào để anh phải phụ lòng với quê hương, phải vì em mà bỏ mặc hai bác lúc sức yếu, tuổi già."
Tôi ngồi thần ra ngẩn ngơ như người vừa mất của và lúc này càng hiểu ra, đây chính là trở ngại lớn để tôi chưa nhận được "tín hiệu" ở Loan. Với trở ngại dễ mủi lòng đó làm sao Loan không thể không phân vân. Đã thế, hôm tôi đưa Loan về Tam Nông, liệu Loan có vì thực sự thấy gia đình và quê hương của tôi quả thật rất nghèo mà càng phân vân hơn không?. Sao lại không được. Ngoài chuyện thấy ba má tôi phúc hậu, yêu quý và đón em bằng tình cảm rất chân chất, nồng nàn như Loan đã khen làm sao em không phân vân khi tận mắt thấy cơ ngơi nhà tôi. Đấy chỉ là một căn nhà nhỏ lợp lá, nền đất và tường bao cũng bằng đất được cất dựng trên bờ sông. Còn tài sản có giá là một chiếc ti-vi, một chiếc xe máy đời xưa và một chiếc thuyền gắn máy. Có giàu như tôi nói vui với Loan là nhà tôi chỉ giàu bằng Huân, Huy chương, giàu bàn ghế học trò và giàu tiếng dỡn cười của bầy trò nhỏ. Với sáu công ruộng trồng lúa cách nhà năm cây số ở đất Tam Nông quê tôi thu nhập chỉ đủ cho tôi ăn học. Cho nên để vừa vui cửa, vui nhà và thêm chút đỉnh tiêu pha, ba má tôi phải mở lớp dạy các cháu học sinh cấp I học thêm ngay tại nhà. Tôi đưa Loan về nhà đúng lúc các cháu đang ngồi kín hết gian lớn nhất trong nhà. Vị trí ấy bình thường chính là nơi tiếp khách. Vậy đó, ba má Loan đã không chịu để con gái lấy chồng xa. Với cái cơ ngơi "hấp dẫn" như thế, nếu Loan thông cảm không chê thì làm sao em có thể thuyết phục được ba má mình?
Không những thế Tam Nông quê tôi lại nghèo nhất nhì Đồng Tháp. Để bù lại, tôi hy vọng cái thế mạnh duy nhất của Tam Nông có thể hấp dẫn Loan, nhưng khốn nỗi hôm tôi đưa em về nó lại cũng không chịu "trổ tài". Loan đã từng say mê nghe tôi nói vùng sinh thái môi trường ở Tam Nông được gọi là Tràm Chim đã hội tụ trên 150 loài chịm muông, trong đó có những loài quý hiếm trên thế giới như sếu đầu đỏ về đây ăn ở và sinh sản trong rừng tràm trên diện tích 8.000 héc ta kể cả vành đai bảo vệ. Đã có không ít đoàn khách trong nước và quốc tế đến đây tham quan và nghiên cứu môi trường sinh thái có một không hai ở Việt Nam này. Họ đã vô cùng thích thú khi đi xuồng trên kinh trong rừng tràm bát ngát ngắm các loại chim trong đó có đàn cò trắng với hàng ngàn con đậu trắng cả hai bờ kinh, hay bầy le le bơi dày kín cả mặt kinh khi xuồng đến gần chúng ào ào bay lên tạo thành một bức nhung đen khổng lồ trên bầu trời. Và quyến rũ du khách hơn cả là đàn sếu đầu đỏ, thân màu nâu xám, cao lêu nghêu như người đi cà kheo mà vào hồi năm 1988, thời kỳ đàn sếu đông nhất khi chiều xuống chúng khoan thai vỗ cánh bay rợp trời về tổ, cả đàn có tới trên một ngàn con. Chao ôi, tôi đã bao lần nghĩ tới lúc Loan và tôi trên một chiếc xuồng thư thái trên dòng kinh quê tôi mà thưởng ngoạn cái cảnh thiên nhiên trữ tình đầy thơ mộng, chắc chắn rất cuốn hút em đó. Nhưng xui xẻo quá, hôm tôi đưa em đi, tới thời điểm đàn sếu bay về thì trời mưa tầm tã kéo dài, trời mây và rừng tràm cùng một màu xám sẫm nên chẳng có một bóng sếu nào bay về. Đứng trên vọng gác cao ngất trời của đội bảo vệ Tràm Chim ở đây có thể phóng tầm mắt ra tít tận chân trời bốn hướng, tôi và Loan cố đợi để may sao em có thể thấy được một hai con sếu thực. Nhưng trời và sếu đã chẳng một chút chiều lòng chúng tôi. Không còn cách nào khác, tôi đành phải xin anh bảo vệ ở đây một tờ lịch in hình hai cặp sếu đang vờn dỡn với nhau cho Loan để em qua đây hình dung ra cả một đàn chim quý hiếm chỉ có ở quê tôi. Có chúng, Tràm Chim sẽ góp phần quan trọng đổi đời cho quê tôi.
Nghĩ đến đây tôi lại thở dài, ruột gan lại càng nẫu như bị nấu chín. Phải chăng đang bị lực cản lớn "cha mẹ không cho lấy chồng xa", qua thực tế chuyến về gia đình và quê hương tôi này đã là nguyên nhân tác động không nhỏ để Loan chưa nói lời ước hẹn với tôi như em đã hứa? Liệu có từ lời khất hoãn chưa nói này rồi Loan sẽ vĩnh viễn không trao lời hẹn đá vàng cho tôi không? Có vỡ mộng đón em từ Trà Vinh sang sông về Đồng Tháp với tôi không?
Giả định này rất dễ là hiện thực nếu Loan bị lệ thuộc vào hoàn cảnh khách quan và không tỉnh táo trong việc quyết định hôn nhân như không ít các cô gái khác. Không! Loan sẽ không ở trong số đó. Lý trí của em như tôi biết sẽ không để cho con tim mình hướng trệch quỹ đạo mà xóa bỏ tình yêu đã rất mặn nồng, sâu sắc của chúng tôi. Tôi yêu Loan chân thành, say đắm, yêu bằng cả trái tim trinh nguyên, nâng niu, coi em như của quý nhất trên đời. Còn tình yêu Loan đã dành cho tôi trong trắng, thắm thiết như thế nào cả khoa và nhiều bạn trong trường đã biết và đã có không ít ánh mắt bạn bè đã thành thực mừng cho tôi. Một "bông hoa" vốn ở nội đồng như em về ngoại hình không thua kém bất kỳ một "đóa hoa" đẹp nào của trường và quan trọng hơn, em lại dịu dàng , giản dị, có duyên, có nghị lực luôn đứng trong hàng sinh viên giỏi làm sao chẳng quyến rũ cánh mày râu. Tôi thầm tự hào đã lọt vào "mắt xanh" của em. Không phải tự đề cao mình, nhưng để được em tuyển chọn, so với em về các mặt cả hình thức và đức tài ở góc độ nam nhi, tôi đều rất xứng với em. Hay như Ngọc Lan, bạn thân của em đã nói với tôi: "Điều Loan yêu và chinh phục trái tim nó hơn cả là Hưng rất có chí tự lập thân. Là bạn sống chân thành, vị tha, có nghĩa tình, có tính cách đàn ông lại vui tính dễ hòa đồng với mọi người nên Loan tin rằng, vào đời Hưng sẽ là một người chồng chung thủy, một tay lái vững chãi, sẽ lái "con thuyền hạnh phúc" đến mọi bến bơ,ứ kể cả lúc gặp bão tố, gian nguy Loan còn nói thêm rằng: "Đừng nghĩ chỉ có anh ấy mới gặp những ánh mắt ganh tị . Chắc Ngọc Lan biết, mình đâu có kém thế trước mắt các bạn gái. Chính mình đã ngầm chiếm độc quyền trái tim anh ấy". Cùng với bao kỷ niệm sâu sắc trong suốt mấy năm đèn sách, trái tim của Loan đã mách bảo như vậy làm sao em không thể "Trăm sông cùng lội, ngàn đèo cũng qua" vào lúc này?
Đặt ra bao giả định rồi nghĩ đến đây, nghĩ đến cái thế mạnh và cũng là điểm tựa vững chắc nhất mà mình đang có này, tôi liền bình tâm và thấy lòng mình như ấm hẳn lên. Niềm hy vọng lại trào dâng và nó đã ru tôi vào trong giấc ngủ muộn mằn đêm nay.
o0o
Loan rực rỡ trong tấm áo sơ - mi màu hồng nổi trên chiếc quần tây trắng được cắt may rất khéo đã tôn thêm vẻ đẹp ngoại hình vốn như người mẫu của em. Nó đã làm cho em đẹp hơn với nét đẹp mới vẫn vừa nền nã vừa không kém phần kiều diễm. Tôi đã phát hiện thấy em ngay trong số hàng trăm bác sĩ, dược sĩ tân khoa, ai nấy gương mặt đều ngời ngời, rạng rỡ đang hội tụ đông kín sân trường khi Loan cũng đang nhớn nhác tìm tôi. Cả hai chúng tôi đều cùng rẽ các bạn chạy tới nhau. Rồi vừa nắm tay tôi vừa hổn hển, Loan nói ngay:
-Anh có giận vì em đã lỡ hẹn với anh không? Chiều và đêm qua chắc anh bồn chồn và mất ngủ lắm phải không? Em đi chuyến xe cuối cùng từ Trà Vinh lên thành phố. Nhưng không may chiếc xe đó đã gây ra tai nạn giao thông làm bị thương nặng một cô gái đi xe máy nên phải đến 10 giờ đêm em mới về được thành phố. Nghĩ rằng đã quá muộn nên không đến nơi hẹn anh mà đã cùng bạn Vân về nghỉ ở nhà bà con bạn đó.
-Sao lại không giận được khi anh phải "trồng cây" suốt tám giờ liền ở quán cà-phê mà không thấy em. Nhưng giận thì ít còn nóng lòng lo cho em lại nhiều hơn. Bây giờ gặp em, biết rõ nguyên nhân, nhất là lại thấy em hôm nay rất đẹp, đẹp rực rỡ, hồn nhiên trong bộ đồ mới này là anh yên tâm, quên hết mệt mỏi do thao thức suốt đêm qua rồi.
Tôi tươi cười nói với Loan còn là để trút nỗi bất an trong lòng mình, vì thấy Loan vẫn vồn vã, vẫn nói với tôi bằng giọng nói nồng nàn. Tuy vậy, nhìn vào mắt em, dù đang vui được gặp lại nhau và đang hân hoan trong ngày hội lớn nhất của đời sinh viên, tôi thấy vẫn ẩn dấu trong đó đầy nỗi ưu tư nên đã không kìm được liền hỏi ngay Loan:
-Chuyện của chúng mình chắc có nhiều trở ngại làm em phải suy nghĩ dữ lắm phải không?
- Sao anh biết! Lại định làm cả thầy bói nữa với em à?
-Thầy bói này không nói mò đâu. Anh linh cảm thấy và cứ nhìn vào mắt em là biết ngay thôi mà.
-Em chịu thầy rồi đó - Loan vừa nói vừa tủm tỉm cười - Thầy đoán đúng lắm. Mà không chỉ trở ngại như em đã nói với anh đâu. Lại thêm một nhân tố nữa tác động không nhỏ. Nhưng thôi, chuyện đó để sau khi làm lễ trao bằng xong, em sẽ nói với anh. Bây giờ, anh và em phải vô nhận áo mão đăng quang đã, kẻo trễ. Có bạn đã xúng xính trong bộ trang phục màu xanh tím của cử nhân tân khoa kia rồi, anh thấy không?
Tất nhiên tôi phải như người lính tuân lệnh chỉ huy và vui vẻ dắt tay em rảo bước. Nhưng từ lúc vô nhận áo mão đến suốt cả buổi lễ tâm trí tôi chỉ để vào câu nói của Loan: " Không chỉ trở ngại như em đã nói với anh. Lại thêm một nhân tố nữa tác động không nhỏ."
Loan vốn rất nhạy cảm. Em đã hiểu rõ tâm trạng đó của tôi nên sau buổi lễ khi tôi đưa Loan về nhà bác Nhân để chào hai bác, lúc vừa yên chỗ trong phòng tôi nghỉ, em đã kể lại ngay:
- Chắc anh cũng đoán biết, bữa ở Tam Nông về, em sẽ làm gì? Em định tối đó, trong không khí cả gia đình đang vui vẻ sẽ lựa lời thăm dò ý kiến ba má, trước hết là thủ thỉ với má về chuyện của chúng mình. Nhưng chưa được thủ thỉ thì ngay chiều hôm đó, má đã gọi riêng em vô phòng của má "huấn thị" và báo cho em một chuyện vô cùng bất ngờ. Tính má không thích vòng vo nên đã nói thẳng luôn rằng: "Con đã sắp qua tuổi 25. Học hành cũng đã đến nơi, đến chốn. Bây giờ phải tính đến chuyện chồng con, không rồi càng lớn tuổi càng mau phai tàn, rẻ rúng như hoa cuối chiều. Chuyện đó, ba má cũng đã lo và lựa chọn cho con. Cậu Hoàng này được lắm. Cao ráo, sáng sủa, đĩnh đạc, ăn nói rất lễ độ, hơn con có năm tuổi. Lại là con nhà gia giáo và cũng đã tốt nghiệp đại học hiện đang làm phó giám đốc cho cha ở một công ty đặt văn phòng trên thị xã. Rất hợp với nhà mình nữa là cậu ta cũng cùng huyện Cầu Kè và anh Hai con cũng đã quen biết. Chính anh Hai đã được mắt trước và đưa cậu Hoàng về thăm, nhưng là để ngầm ra mắt ba má. Ba má nhìn diện mạo và hỏi thêm anh Hai con về các mặt, thấy cậu ta rất xứng đôi với con. Ngày mai nhân dịp thôi nôi cháu Việt, anh Hai con đã mời cậu Hoàng và cậu ấy rất cám ơn anh con đã tạo cơ hội để được gặp con. Gặp cậu Hoàng , má tin con sẽ rất ưng ý. Cả tướng mạo và mọi mặt đều được không có gì đáng chê. Con khó chọn được một người chồng hơn thế. Hai gia đình lại rất môn đăng, hộ đối. Má phải nói trước với con như vậy để mai gặp nhau, con biết cách mà ứng xử, đừng để ngay buổi đầu người ta đã thiếu thiện cảm với mình."
Tôi cảm thấy như xương sống mình bị ớn lạnh khi nghe Loan nói tới cái nhân tố rất bất lợi này nên đã ngắt lời em, hỏi ngay:
-Thế em đã đáp lại sự quan tâm, sắp đặt rất đẹp đó của má ra sao? Sau đó có tiếp tục thực hiện ý định của mình là thủ thỉ với má về chuyện của chúng mình nữa hay không?
-Anh đoán xem, em xử lý thế nào?
Ghê thật! Em muốn kiểm tra tôi đánh giá bản lĩnh trong tình yêu của em thế nào đây? Tôi có thấy rõ là em vẫn rất yêu và chỉ có yêu tôi hay không? Điều này chỉ riêng việc em không dấu kín mà đã kể lại đầy đủ chuyện má em "huấn thị" cùng thái độ từ lúc gặp lại nhau tới giờ tôi đã đánh giá được nên mới giả bộ hơi thất vọng một chút rồi vui vẻ hỏi em:
-Anh đoán là em đã tỏ ra ngạc nhiên, nhưng cũng rất mừng được ba má chọn cho em một vị hôn thê rất vừa ý hai cụ và nói với má yên tâm, ngày mai gặp anh Hoàng em sẽ ứng xử đúng như lời má dặn. Còn chuyện của chúng mình em để sau buổi gặp Hoàng sẽ thỏ thẻ với má, đúng không ?
Loan khúc khích cười: "Đoán thế là hơi thông minh đấy. Và em cũng kể lại ngay buổi gặp Hoàng để anh khỏi nóng ruột. Phải nói, anh ta khá điển trai và tất cả những điều má nói về anh ta với em đều đúng như thế. Hỏi thêm anh Hai em và chỉ mới gặp lần đầu đã thấy rõ, đó là một doanh nghiệp trẻ có tiềm lực cả về kinh tế lẫn trí tuệ. Dễ hấp dẫn mọi người hơn nữa là Hoàng nói năng rất lịch thiệp, khôn khéo, biết dừng đúng lúc cần dừng. Hèn nào ba má em mới chỉ gặp một lần đã ưng ý, duyệt liền. Thế mới quá khó thêm cho em khi đề cập với ba má em về chuyện của chúng mình". Nghe Loan nói đến câu cuối: "Thế mới quá khó cho em…" này, tôi càng khẳng định đánh giá của mình là chính xác và tự nhiên thấy như người vừa trút đi được gánh nặng đang đè trĩu lên mình. Vậy là trong cuộc tuyển cử này, lá phiếu nặng ký, quyết định nhất vẫn thuộc về tôi. Tôi biết có thêm Hoàng xuất hiện và anh ta lại quá đủ các tiêu chuẩn như ba má Loan mong muốn đó, làm sao trái tim Loan không xao xuyến, không phải đắn đo. Nhưng tôi chỉ cùng thầm hiểu không hỏi em về cái ý rất tế nhị này. Sự thầm hiểu trước biểu hiện của một tâm hồn, một tình yêu thanh cao, thánh thiện mới chính là sự tôn cao, trân trọng phẩm giá của nó hơn cả mọi lời nói ra. Rõ ràng Loan cũng đang thầm cảm nhận thấy điều đó nên em tiếp tục chuyện kể ở đoạn tôi đang chờ đợi nhất bằng một câu hỏi đối với tôi:
-Anh có biết, trước khi em thưa chuyện với ba má về chuyện của chúng mình, em đã tranh thủ được sự ủng hộ của những ai không? - Loan đưa mắt sang tôi hóm hỉnh cười - Pha này thì thầy khó đoán trúng đấy! Rồi mừng quá không để tôi phải lúng túng, em nói luôn. Thôi anh khỏi đoán. Người thứ nhất chắc anh không thể ngờ được, đó chính lá "đối thủ" rất nặng ký của anh. Hôm gia đình đón tiếp anh Hoàng, trước mặt ba má, em đã tỏ ra là một đứa con ngoan ngoãn biết nghe lời má. Em không vồ vập, nhưng vẫn niềm nở ở mức độ vừa phải và mọi cử chỉ đều ý tứ, giữ đúng thể diện của bản thân và gia đình mình. Lại cũng chỉ lắng nghe, nhất là nghe những lời lẽ của Hoàng và như ngầm hưởng ứng những lời vun vào sát sạt của mọi người. Thấy thế hai đôi mắt của Hoàng và anh Hai cùng sáng lên gặp nhau, vui lắm. Còn ba má em cũng tỏ ra rất hài lòng. Hai cụ càng vui hơn khi em xin phép để một mình em tiễn anh Hoàng. Tới lúc này em mới cám ơn Hoàng đã có thiện cảm tìm đến với em và cũng nói luôn ngay rằng: "Rất tiếc là bây giờ chúng ta mới gặp nhau khi "vườn hồng" nhà em, mọi người vẫn tưởng là khép kín đang chưa có ai vào, nhưng thực ra, em đã bí mật mở cửa cho một người vào rồi. Người đó đã làm cho trái tim em rộn ràng, thổn thức và em cũng chiếm đoạt luôn trái tim anh ấy khi lần đầu mở cửa "vườn hồng". Thế nên mong anh thông cảm và chắc chắn anh đã biết, trong chuyện này thì trái tim không thể chia đôi, và nó chỉ thăng hoa khi hai trái tim cùng mách bảo, cùng đập chung một nhịp." Sau thông báo mát lạnh này, em đã tóm lược về anh, về mối tình sinh viên đã qua thử thách suốt mấy năm liền của chúng ta với Hoàng. Cũng nói rõ hơn rằng, tình yêu của chúng ta đã đến độ đơm hoa, nhưng vẫn còn giữ kín với cả nhà và chính lúc em đang định thưa chuyện này với ba má thì anh Hai đưa Hoàng đến. Dẫn giải tới đó, em mới nói khá ngọt ngào với anh ấy: "Với một trí thức, một doanh nghiệp trẻ, đẹp trai đầy triển vọng như anh, em nghĩ anh sẽ không khó gì khi cần một bạn đời ưng ý, xứng đôi với anh. Còn em, lần nữa em xin cám ơn anh, xin được coi anh là người anh, người bạn mà em có thể ái mộ. Bằng cương vị đó, đề nghị anh cùng anh Hai em thêm một tay ủng hộ, vun đắp cho mối duyên tình đã rất mặn nồng của chúng em. Chỉ có như thế không thể nào khác. Cho nên, em nghĩ chúng ta sẽ còn gặp nhau trong quan hệ như vậy. Còn gặp nhau vì chuyện hôn nhân thì đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Mong anh thông cảm hiểu lòng và ý em."
-Trời ơi! - Tôi thốt lên - Em tuyệt vời và mưu trí quá. Đã gạt "đối thủ" của chúng ta ra rất êm ả, ngọt ngào. Lúc đó, cậu Hoàng chỉ từ bàng hoàng vì bất ngờ rồi ngẩn ngơ tiếc rẻ mà lặng lẽ rút êm chứ còn hy vọng gì, còn biết làm gì khác hơn.
-Đúng, sắc thái và tâm trạng của Hoàng lúc đó đúng như anh tưởng tượng. Tuy vậy, chưa biết sau này ra sao, nhưng lúc ấy sau giây phút bị hững hụt bất ngờ đó, anh ta đã ứng xử đúng với nhân cách của một người có học, khi nói với em:
-Anh rất tiếc là đã tới "vườn hồng" này quá muộn. Nhưng qua tâm sự của em, anh lại rất quý, rất trân trọng tấm lòng trong trắng, chung thủy và tính thẳng thắn, song lại rất dịu dàng, tế nhị của em. Có điều xin em đừng nghĩ rằng, cứ có chí mã như anh thế này là dễ tìm được người yêu, người bạn trăm năm mà mình ưng ý đâu. Thú thực lúc nghe anh Hai giới thiệu rồi qua cả buổi gặp hai bác và em vừa rồi, anh đã quá tự tin nghĩ rằng: Chắc chắn mình sắp hái được trái ngọt trong tay rồi. Quả là đến lúc này anh mới hiểu rõ thêm thế nào là tình yêu. Nó rất thanh cao, tinh khiết và sức mạnh của nó vô địch biết nhường nào. Người ta có thể mua được tất cả mọi thứ trên đời, loại trừ tình yêu. Không một vật chất quý giá, địa vị cao sang nào chinh phục được. Nó chỉ theo sự mách bảo của con tim như em nói. Bây giờ, con tầu đã nằm nằm đường ray, bắt đầu khởi hành rồi không thể quay ngược hướng được. Vậy em yên tâm, anh xin ghi nhận lòng mong muốn của em. Nhận niềm vui được em coi anh như anh Hai của em mà sẽ cùng vun đắp cho mối tình cao đẹp và hạnh phúc của em.
Chưa thể tin ngay vào lời nói đáng giá này. Nhất là lời đó của một người đã hòa trong giới thương trường, thường bị tác động mạnh bởi lợi nhuận. Nhưng dù anh ấy có không làm được như lời nói đó thì em cũng yên tâm là đã gạt ra được một trở ngại lớn trước khi thưa chuyện với ba má.
Sau Hoàng, người thứ hai em tranh thủ sự ủng hộ là ai chắc anh biết rồi. Đúng là anh Hai như anh đã đoán. Với anh Hai, em không phải rào mở mà bằng sự giãi bày tâm tư của một em gái với anh trai, em đã kể hết lại quá trình chúng mình yêu nhau cùng gia cảnh nhà anh, sau đó em mới nói đến chuyện em đã "giao ước" ra sao với Hoàng.
So với Hoàng, anh Hai còn sửng sốt hơn, nhất là khi em nói đến đoạn em đã "tiễn chân" Hoàng thế nào để bịt kín trước một cửa vào quan trọng nhất mà ba má, nhất là má đang trông chờ. Thấy thế, em liền năn nỉ: "Anh Hai thương em gái hơn nữa đi anh Hai. Thương em, anh hãy nhiệt tình ủng hộ, tác động thật hiệu quả với ba má để chúng em nên vợ, nên chồng. Tiếng nói của anh là lệch cả bàn cân đó." Từ có hơi bực giận lúc đầu, đến lúc này thì anh đã phải phì cười, chỉ tay vô trán em, và bảo:
-Bà cô nhà này đáo để thiệt! Yêu nhau đến độ như thế mà cứ nín thinh, bưng kín với cả gia đình để anh phải dắt cậu Hoàng về nhà và cứ tin chắc rằng nó sẽ là em rể mình. Lại còn định lấy chồng xa, trái với ý ba má nữa chứ. Nhưng thôi, trong hôn nhân, quan trọng nhất là các em đã tha thiết yêu nhau và anh tin vào sự chọn lựa của em nên anh còn biết làm gì khác hơn là ủng hộ em."
Lần nữa, tôi lại thêm ngạc nhiên và quá mừng vui khi Loan nói đến đây. Nhưng chưa hết vì còn không nghĩ rằng, lúc gặp ba má em, Loan đã kéo cả anh Hai vô cuộc và để với vị trí anh cả, anh thưa giùm lại với ba má toàn bộ chuyện duyên tình của mình.
Lúc đầu - Loan nói tiếp - má đã nổi giận đùng đùng. "Ghê thiệt chưa! Tôi chỉ có mình cô là con gái. Chúng tôi cố nuôi cho cô khôn lớn, học hành đến thành đạt, chỉ mong lúc già yếu luôn có mẹ, có con. Vậy mà cô báo hiếu cha mẹ cô như vậy đấy. Thôi cô muốn lấy nó thì cứ bỏ ba má mà đi. Tôi coi như không có con gái nữa!" Trước cơn thịnh nộ vì bị sốc mạnh, bởi chuyện này đã đảo lộn hoàn toàn ý muốn của má, cả anh Hai và em đều sợ quá. Nhưng rất may có được ba em khá bình tĩnh. ông lắng nghe và gương mặt từ bừng đỏ lúc đầu đã nhạt dần và tỏ ra cảm thông với em nên đã bảo má: "Bà! Hãy để con nó trình bày, sao vội nóng giận vậy?" Có chỗ dựa đó, anh Hai đã phân giải với ba má về chuyện hôn nhân bây giờ quan trọng nhất là hai đứa nó yêu nhau. Về chuyện con gái lấy chồng xa mà nó hạnh phúc, hiếu thảo còn bằng trăm lần đứa ở gần mà luôn để cha mẹ buồn phiền vì nó bất hạnh. Còn em đã nói kỹ hơn về tư chất của anh, về vì sao em đã chọn lựa, yêu anh. Thấy ba mỉm cười em mới cười theo nói: "Con tin nếu gặp ảnh, ba má sẽ cảm tình, yêu quý ngay. Ba anh ấy trước đây cũng là bộ đội Giải phóng như ba. Nghe anh Hưng nói, ba anh ấy bị thương và được thưởng huân chương trong trận đánh lớn nhất vùng Tam Nông hồi đầu miền Nam đánh Mỹ." Những nếp nhăn trên trán ba dãn ra và ông liền hỏi em: "Thế ông ấy tên là gì? Trận thắng lớn nhất ở vùng Tam Nông hồi đó chắc chắn là trận Giồng Thị Đam - Gò Quản Cung mà ba đã cùng tham dự." Nhưng em chưa kịp trả lời ba thì má lại tiếp tục sôi lên, tuy cường độ đã giảm đi: "Này, này, đây đâu phải lúc cha con ông nói chuyện chiến đấu, với chiến công. Con nhỏ này đã quá mê muội lại còn định cho ba má nó cũng u mê theo đây. Chưa biết tính tình và mặt mũi cái thằng Hưng đó ngắn dài ra sao mà đã dám bảo "Gặp ảnh là ba má sẽ cảm tình, yêu quý ngay. Chắc là tất cả các mặt nó phải hơn lắm, hơn gấp nhiều lần thằng Hoàng phải không?" "Thôi bà, chưa biết ngắn dài, mai mốt bảo con Loan đưa về thì mình sẽ biết. Mà đó mới chỉ là ý kiến báo cáo với ba má của con Loan. Qua đây, bà với tôi còn phải bình tâm xem xét, hướng cho con nó khỏi mắc sai lầm trong chuyện trăm năm này cơ mà." Nghe ba nói thế, em mừng quá, thấy mặt má dịu lại và đôi mắt nhìn em như muốn chửi em như cụ vẫn thường chửi: "Cha mẹ cô, chỉ được cái cứng đầu là không ai bằng!"
-Tuyệt quá! Tôi nói như reo lên. Thế là ba má, nhất là ba đã mở đường cho chúng mình rồi. Vậy bao giờ em cho anh cùng qua cầu Mỹ Thuận về Trà Vinh để trình diện với ba má nào?.
-Sao dễ vậy! Anh không sợ sẽ bị "tiễn chân" như Hoàng à? Nói giỡn anh vậy thôi. Em nghĩ tốt nhất là dịp này, ngay ngày mai chúng mình cùng mang hai tấm bằng đỏ này về báo cáo với các cụ chứ còn thời điểm nào hơn. Nhưng đừng vội mừng nhé. Hai cụ dễ cho anh giẫm vỏ chuối lắm đó.
-Nếu trượt đã có em đỡ lo gì. Bởi điều quan trọng nhất là em đã trao "tín hiệu" cho anh rồi!
- Trao cho anh hồi nào?
- Trao rõ nhất là từ sớm nay khi gặp lại em ở trường và nhất là lúc này, lúc chúng ta đang ở trong nhà bác Nhân - người đã như "ông tơ" cho chúng mình.
Dứt lời tôi đã ôm chầm lấy Loan. Em cũng xiết chặt lấy tôi, đôi mắt em long lanh, đôi má em ửng hồng cùng gương mặt chưa từng bao giờ đẹp ngời ngời như lúc này. Tôi lâng lâng sung sướng vừa ngắm, vừa thơm lên khắp mặt mày , tóc tai của em và đôi môi chúng tôi đã dính chặt vào nhau với nụ hôn nồng nàn, cháy bỏng tưởng như trên thế giới này không còn có nụ hôn nào dài hơn, ngọt ngào hơn nụ hôn của chúng tôi.
Từ quen thân rồi yêu nhau trong suốt sáu năm thời sinh viên lãng mạn, bổng bay, đây là lần đầu tiên Loan dành cho tôi sự ưu ái đặc biệt này.


Tam Nông - Đồng Tháp tháng 8 - 2001
Thành phố Hồ Chí Minh tháng 11 - 2001

š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
 «  view previous novel view next novel »
 People Also View
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truong Cu
Mua Mua In The Wet
Dung Tran Cu
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Tinh Va Dien
Tao Loan
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Tim Tram
Tim Song
Truong Chi TVT
Vu Tru Cam
Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet
Toc Tien
Toc Tien
Truoc Vong Chung Ket
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tieng coi nha may
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Chuyen Tau 16 Gio 50
Hong Viec
Cua Song
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Ke hoach hoan hao
Tao Loan
Tao Loan
Chim phong sinh
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Cuọc Sóng Lang Thang Cua Anh Em Nhà Nhẹn
Huyen thoai bien
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Con doi trang khong lo
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian

 

 
Copyright © 2006 - 2014. All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy