Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : L : Loi nguyen cua Khala
Loi nguyen cua Khala - 1

Views: 62 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »

Hai chị em Gabriel và Sari bị lạc trong hầm mộ Kim tự tháp. Phải chăng hai cô bé đã làm thức dậy một lời nguyền của nữ chúa Khala-người đã yên nghỉ tại đây hơn bốn nghìn năm về trước? Và, để trừng phạt những kẻ quấy rối giấc ngủ vĩnh hằng của mình, Khala đã khiến các xác-ướp-sống-dậy...

1

Tôi đứng nhìn toàn Kim tự tháp vĩ đại, cảm thấy khát cháy họng.

Có lẽ nguyên nhân gây nên cơn khát của tôi là dải cát vàng óng và hừng hực kia. Nó có vẻ như dài vô tận dưới bầu trời xanh ánh kim đang vời vợi trên đầu tôi. Không chịu được, tôi buộc phải huých nhẹ khuỷu tay vào người mẹ tôi.

- Mẹ ơi, con khát quá!

- Nhưng đây không phải lúc. - Mẹ tôi trả lời.

Bà đang mải ngắm cái công trình hùng vĩ kia, bàn tay hơi khum lại che cho đôi mắt khỏi bị loá bởi tia nắng cháy bỏng của mặt trời lặn. Đây không phải lúc ư? Nhưng bây giờ chính là lúc con đang chết khát kia mà!

Chợt có ai đó xô đẩy tôi chúi về phía trước, tiếp sau đó là lời xin lỗi bằng một thứ tiếng xa lạ. Tôi thật không thể ngờ được rằng số người đến thăm Kim tự tháp lại đến đến như vậy. Lạy chúa, có lẽ dịp Noel năm nay, số du khách nghỉ ở Ai Cập phải chiếm tới nửa dân số thế giới mất! Tôi không muốn tỏ ra là người cù nhầy, nhưng cơn khát càng lúc càng muốn đốt cháy cổ họng tôi hơn. Tôi năn nỉ:

- Mẹ ơi, con cam đoan với mẹ rằng con đang mệt muốn chết vì khát đây.

- Quanh đây chẳng có thứ gì có thể uống được. - Mẹ tôi trả lời trong khi đôi mắt vẫn không chịu rời khỏi Kim tự tháp. - Mẹ xin con đấy, Gabriel ạ, con có dừng ngay cái trò con nít ấy đi không nào? Đừng quên rằng con đã mười hai rồi đấy nhé.

Tôi lẩm bẩm:

- Có thể là con đã mười hai rồi, nhưng điều đó chẳng có gì iên quan tới chuyện con có khát hay không cả. Tất cả là do những hạt cát đang lơ lửng mù mịt trong không khí. Con khó thở quá!

Mẹ tôi bực bội:

- Con hãy tập trung vào cái Kim tự tháp kia đi. Chúng ta tới đây là vì nó, chứ không phải chỉ để giải khát.

Tôi kêu lên và đưa tay ôm lấy cổ họng:

- Nhưng con thấy nghẹt thở quá rồi!

Thực ra tôi không ngạt thở đến mức như thế. Tôi hơi phóng đại lên đôi chút cốt để thu hút sự chú ý của mẹ thôi. Thật vô ích. Mẹ tôi đưa tay kéo thấp vành mũ rơm xuống rồi tiếp tục mê mải ngắm nhìn toà Kim tự tháp đang lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Biết chắc là có nài nỉ nữa cũng vô ích, tôi quyết định chuyển hướng sang phía ba tôi. Thưo thói quen, ba tôi đang say sưa đọc những tập sách hướng dẫn du lịch mà lúc nào ông cũng kè kè mang theo bên mình. Tôi tin rằng ông vẫn chưa rời mắt để ý tới quang cảnh xung quanh. Ông đã bỏ qua phần lớn các sự việc bởi ông luôn gì mũi vào xem một cuốn sách gì đó. Tôi cố thì thầm ra vẻ như cái cổ họng tôi đang bỏng rát đến nỗi rất khó mà nói được đủ một câu:

- Ba à, con đang khát muốn chết đi được.

Ba tôi không trả lời, lại còn hỏi lại tôi:

- Này, con có biết cái Kim tự tháp này cao bao nhiêu không?

Hỏi xong, ông nhìn lại vào bức ảnh trong cuốn sách của mình.

- Con khát quá, ba à!

- Một trăm ba mươi bảy mét, Gabriel ạ! Thế con có biết nó được làm bằng gì không?

Ba tôi vẫn đang tiếp tục cuộc kiêm nghiệm thực tế của mình. Cứ mỗi lần chúng tôi đi du lịch, ba tôi thường đặt ra cho tôi hàng triệu câu hỏi kiểu như vậy. Song chẳng bao giờ tôi biết trả lời ra sao cả. Tôi trả lời bừa:

- ờ,... chắc là làm bằng một loại đá nào đó phải không?

- Chính xác là như vậy, - ba tôi cười sung sướng. Sau đó, ông lại tiếp tục dán mắt vào cuốn sách rồi nói:

- Nó được tạo thành từ các khối đá vôi. Trong sách này nói rằng có một số tảng đá nặng đến ngàn tấn.

- úi chao ôi! Thế thì gần nặng bằng con rồi còn gì nữa!

Ba tôi ngước mắt lên rồi chau mày.

- Đừng có nói vớ vẩn như vậy, Gabriel.

- Con đùa đấy, con chỉ đùa một chút thôi mà!

Thời gian vừa rồi, ba tôi lại phì thêm vài ký, nên ông không thích người khác làm ông chú ý tới chuyện đó. Chính vì vậy, tôi cứ tìm đủ cách để đùa ông mỗi khi có thể.

Ba tôi hỏi tiếp:

- Con có biết làm thế nào mà người Ai Cập cổ đại lại có thể nâng được những tảng đá hàng ngàn tấn đó chồng lên nhau không?

- ờ... bằng xe tải? - Tôi giả thiết như vậy.

Ba tôi cười phá lên:

- Bằng xe tải à? Thế tại sao họ lại không dùng máy bay trực thăng?

Tôi quay người nhìn về phía cái công trình khổng lồ của người Ai Cập. Nó thật có ấn tượng, nó còn hùng vĩ hơn so với những gì có trong các bức ảnh. Tôi vẫn chưa mường tượng ra được bằng cách nào người ta lại có thể kéo những khối đã vĩ đại kia trên mặt cát, nâng húng lên rồi lại đặt chúng vào đúng vị trí cần thiết. Tôi đành phải thú nhận:

- Con chẳng biết gì về chuyện đó đâu. Nhưng con thật sự thấy cháy khô cả họng rồi đây này.

Ba tôi tuyên bố, vẻ đắc chí:

- Chẳng ai biết về điều đó cả!

- Ba à, cho con uống đi, con xin ba đấy.

- Không phải bây giờ. Để lát nữa đi. Bây giờ con nên nghe ba nói chuyện thì hơn. Thật là buồn cười khi nghĩ rằng tổ tiên của chúng ta đang đi dạo quanh các Kim tự tháp mà họ từng góp sức xây dựng nên. Cứ nghĩ vậy ba lại thấy rùng mình. Con không thấy thế sao?

Ba tôi nói có lý. Các bạn biết đấy, chúng tôi là những người gốc Ai Cập. Ông bà nội và ông bà ngoại tôi đã rời ai Cập để nhập cư vào Pháp năm 1930. Ba mẹ tôi đều sinh ra ở Mác-xây. Chính vì thế mà việc khám phá cái xứ sở này đã kích thích sự tò mò của tất cả chúng tôi. Ba tôi thì thầm;

- Ba đang tự hỏi không hiểu cậu Ben của con lúc này đã vào được trong Kim tự tháp hay chưa đây.

Ben Hassad của tôi là một nhà khảo cổ học có tiếng. ấy vậy mà lúc này tôi gần như quên béng mất ông. Cậu Ben là một trong lý do khiến chúng tôi quyết định đi nghỉ ở Ai Cập. Ngoài việc tìm gặp cậu Ben, ba mẹ tôi còn có một số việc cần phải lam ở Cai-rô, ở Alexandri và một số thành phố khác. Ba mẹ tôi đã thành lập một công ty riêng chuyên bán các thiết bị làm lạnh. Tôi thấy phải thú nhận với các bạn rằng điều này không cuốn hút tôi lắm; tuy nhiên công việc này đã buộc ba mẹ tôi thỉnh thoảng phải có những chuyến đi ra nước ngoài, và thế là tôi lại được đi theo họ, điều này khiến tôi rất khoái.

Chắc là Ben và các công nhân của mình đang đào bới ở khu đất thuộc phạm vi toà Kim tự tháp lớn, với hy vọng sẽ khai quật được những cái xác ướp cổ xưa giữa vô vàn những điều kì thú khác. Bị lôi cuốn bởi mảnh đất của ông cha, cậu tôi đã sang sống ở Ai Cập từ nhiều năm nay. Đó là một nhà Ai Cập học nổi tiếng, một người có uy tín về lĩnh vực này. Thậm chí đã có lần tôi thấy ảnh ông được in trên tạp chí Géo đấy. Tôi hỏi ba:

- Khi nào ta sẽ gặp cậu Ben?

- Không phải hôm nay. Cậu ấy sẽ phải tới gặp chúng ta ở Cai-rô trong vòng một tuần nữa.

- Nhưng ba chẳng bảo có thể cậu ấy đang ở trong Kim tự tháp đó là gì. Hay ta thử tới đó xem sao?

- Ta không có quyền đi vào trong đó.

- Mọi người nhìn xem kia! Lạc đà đấy! - Mẹ tôi bất chợt thốt lên rồi vỗ vào vai tôi.

Quả thực, tôi thấy có một đoàn du khách cưỡi lạc đà đang tiến lại gần. Đầu lắc lư ra tứ phía, đám lạc đà có vẻ như rất khó chịu. Khi tới đích, đám lạc đà ngồi bệ cả xuống đất. Một con trong đàn chợt ho lên một tràng. Chắc chắn nó cũng đang bị khô cháy cổ như tôi. Đoàn khách du lịch cũng thả mình ngồi xuống đất với những tiếng thở dài khó khăn.

Mẹ tôi hỏi lại vẻ vui sướng:

- Con có nhìn thấy tất cả những con lạc đà đó không?

- Con không phải là người mù! - Tôi đáp lại.

Tôi bắt đầu rơi vào trạng thái cáu gắt khó chịu do sức ép của cơn khát. Vả lại, cái đám lạc đà kia đâu có gì đặc biệt cơ chứ? Có tới một nửa trong số đó là trụi lông và cả đàn bốc lên cái mùi khó chịu chẳng khác gì cái mùi bốc ra từ đôi giày của tôi sau mỗi buổi tập bóng. Mẹ tôi nhìn chòng chọc vào mặt tôi:

- Chuyện gì đã xảy ra với con thế?

- Con đã nói với mẹ cả trăm lần rồi còn gì! Con khát! - Tôi vừa trả lời vừa cố tự chủ.

- Ô, Gabriel, mẹ yêu cầu con thôi đi.

Mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt bực dọc, rồi bà nhún vai rồi quay mặt đi nơi khác. Lúc này, ba tôi đã xếp hết các cuốn sách vào trong ba lô của mình và cầm lấy đôi ống nhòm.

Tôi hỏi:

- Ba à, ba có tin rằng cậu Ben sẽ có cách làm cho chúng ta vào được cái Kim tự tháp đó không? Như thế sẽ rất tuyệt đấy!

- Không đâu, Gabriel ạ, ba không tin điều đó. Để vào được trong đó cần phải có một giấy phép đặc biệt, chúng ta không nên quấy rầy cậu ấy.

Tôi không thể giấu nổi sự thất vọng của mình. Trước đó, tôi vẫn hằng mơ ước được phiêu lưu dưới lòng đất của Kim tự tháp cùng với cậu tôi, được khám phá những kho báu cùng các xác ướp của người xưa; tôi cũng mơ mình sẽ được chiến đấu chống lại những người Ai Cập cổ đại đang trở lại với cuộc sống để bảo vệ những ngôi mộ linh thiêng của họ, được chạy trốn họ trong một cuộc đuổi bắt kinh người; vâng, tôi muốn được thấy mình như nhân vật phiêu lưu Indian Giôn. Ba tôi đưa ống nhòm nhìn lên bầu trời rồi tiếp tục nói:

- Con nên tự bằng lòng mà ngắm nhìn cảnh quan bên ngoài thôi.

Tôi đáp lại bằng một giọng sầu thảm:

- Con ngắm mãi rồi. Thế bây giờ ta có thể đi uống một thứ gì đó được chưa ạ?

Lúc đó, tôi thật không ngờ được rằng mấy hôm sau đó, ba mẹ tôi sẽ ra đi, rằng tôi sẽ bị thất lạc trong lòng đất dưới cái Kim tự tháp đồ sộ lúc nào cũng thu hút sự chú ý của tất cả mọi người đó. Đúng vậy, khi đó toi chẳng thể biết được rằng toi sẽ bị gài bẫy ở trong Kim tự tháp - hoặc là bị nhốt ở bên trong - và tưởng chừng như không bao giờ có thể thoát ra bên ngoài nữa.

Ba chở chúng tôi về Cai-rô bằng một chiếc con mà ông tìm thuê được ở sân bay. Đường đi không xa, song tôi vẫn cảm thấy nó dài mãi không có điểm kết thúc. Chiếc ô tô có hình thù cổ quái như một cái hộp xà phòng, ngồi bên trong thật khó chịu vô cùng. Cứ mỗi lần đụng phải ổ gà trên đường là tôi lại bị xóc nảy lên, khiến đầu đập bồm bộp vào nóc xe.

Khoảng một tiếng đồng hồ sau, chúng tôi đã gặp lại những đường phố chật hẹp và đông đúc của thành Cai-rô. Ba tôi đi nhầm hướng, ông buộc phải cho xe đi qua một khu họp giữa trời. Thế là chúng tôi bị lạc vào giữa một đàn dê trong một phố nhỏ trong vòng hai chục phút. Mãi cho tới khi về khách sạn tôi mới được uống; lúc đó, tôi có cảm tưởng như lưỡi mình không còn là của mình nữa, mà trông nó giống như cái lưỡi của Elvis. Tôi muốn nói rằng đó là con chó mà chúng tôi để nó ở nhà. Chúng tôi ở lại trong khách sạn với hai phòng ngủ và một phòng khách. Khi nhìn qua cửa sổ, tôi nhìn thấy một toà nhà lớn có mặt tiền được làm bằng kính ở bên kia phố, trông nó cũng giống như bất cứ một nhà nào khác ở các thành phố lớn. Trong phòng khách cũng có tivi, nhưng tất cả các chương trình đều phát bằng tiếng ả Rập. Và dù thế nào đi nữa thì chúng cũng chẳng có cái gì gọi là hay cả, bởi phần lớn thời gian phát sóng đều dành cho các bản tin thời sự.

Chúng tôi đang tính xem nên ăn tối ở đâu thì chợt có tiếng điện thoại réo vang. Ba tôi chạy vào trong phòng nghe điện thoại. Vài phút sau, ba tôi gọi mẹ tôi ra làm gì đó, tôi nghe thấy hai người trao đổi với nhau bằng một giọng rất nhỏ. Ba mẹ toi bước ra khỏi phòng với vẻ mặt lo lắng. Giả thiết đầu tiên của tôi là bà tôi ở nhà đã gọi điện tới báo tin có chuyện gì đó đã xảy ra với con Elvis. Tôi hỏi:

- Có chuyện gì xảy ra thế ạ? Ai đã gọi điện thế?

- Bố mẹ có công chuyện phải tới Alexandrie ngay bây giờ. - Mẹ tôi vừa thông báo vừa ngồi xuống ghế tràng kỷ bên cạnh tôi.

- Sao cơ ạ? Con tưởng chuyến đi sẽ diễn ra vào cuối tuần theo dự tính cơ mà.

- Công việc mà. Có một người khách quan trọng muốn gặp ba mẹ vào sáng ngày mai. - Ba tôi giải thích.

Mẹ tôi tiếp lời:

- Ba mẹ sẽ lên máy bay trong vòng một giờ nữa.

- Nhưng con không định đi tới đó đâu! Con muốn được ở lại Cai-rô và tìm gặp cậu Ben cơ! Con muốn tới thăm kim tự tháp cùng cậu ấy. Ba mẹ đã hứa với con rồi mà! Sau đó là một cuộc tranh luận thật sôi động. Ba mẹ ra sức thuyết phục tôi rằng tới Alexandrie tôi có thể làm được rất nhiều điều lý thú, nhưng tôi chăng quan tâm gì tới chuyện đó. Cuối cùng mẹ tôi cũng đưa ra một ý kiến. Bà đi vào trong phòng, sau đó tôi nghe thấy tiếng bà nói chuyện qua điện thoại. Khi mẹ tôi đi ra, tôi thấy bà cười rạng rỡ.

- Mẹ vừa gọi điện cho cậu Ben đấy.

Tôi thở phào:

- Ôi chao! Trong kim tự tháp cũng có điện thoại ư mẹ?

- à không! Mẹ gọi điện tới nhà cậu ấy ở Gizeh. Cậu Ben có thể trông nom con nếu con muốn. Trong khi đó ba mẹ sẽ tới Alexandrie.

- S..s..sao cơ ạ?

Tôi không còn tin ở tai mình nữa. Dù thế nào thì tôi thấy điều này cũng rất hay. Cậu Ben là kiểu người thoải mái nhất mà tôi được biết. Đôi khi tôi còn có cảm giác khó tin rằng đó là em mẹ tôi.

- Tuỳ con thôi, Gabriel ạ. Hoặc là con sẽ theo ba mẹ, hoặc là con sẽ ở lại với cậu Ben cho tới khi ba mẹ trở về.

Chẳng cần nghĩ ngợi, tôi quyết định luôn:

- Con ở lại với cậu Ben!

- Hừm! Có một chi tiết nhỏ có thể làm con phải suy nghĩ.

- Mặc kệ cái chi tiết đó. Con chọn sự ở lại với cạu Ben!

- Sari cũng ở đây. Nó cũng tới nghỉ Noel ở Ai Cập đấy.

- Ôi dào ơi!

Tôi ngồi phịch xuống ghế tràng kỉ, miệng gào lên, tay dư dứ nắm đấm. Sari là con gái cậu tôi, và là đứa em họ duy nhất của tôi. Cậu Ben đã cho nó nghỉ trọ ở Pháp trong khi ông sang làm việc ở Ai Cập. Đó là một cô bé thực sự xinh xắn và khéo léo đến kỳ lạ. Nó thường chơi trò chơi điện tử với tôi và chỉ chịu thôi khi đã chán ngấy. Sari là một cô bé rất thích ganh đua. Và lúc nào nó cũng thích là người đứng đầu và là người cừ nhất trong mọi trường hợp. Tôi luôn bị thua nó.

- Đừng có tra tấn cái ghế nữa đi con! - Mẹ tôi làu bàu.

- Thế nào, con có muốn thay đổi ý kiến không nào? Con sẽ đi cùng ba mẹ chứ?

Tôi suy nghĩ giây lát rồi trả lời:

- Không. Con sẽ ở lại với cậu Ben.

Ba tôi hỏi tiếp:

- Con sẽ không tranh giành với Sari đấy chứ?

- Lúc nào nó cũng gây sự với con trước.

Ba tôi nhún vai rồi quay sang nói với mẹ:

- Thôi được rồi, chúng ta hãy chuẩn bị vali nhanh lên.

Trong khi hai người lúi húi trong phòng, tôi bật tivi lên xem chương trình xổ số bằng tiếng ả Rập. Những người tham gia quay số chợt cười rộ lên mà tôi không hiểu tái sao. Bực mình vì điều đó, tôi tắt tivi đi không xem nữa.

Một lúc sau, ba mẹ tôi xách vali quay ra khỏi phòng.

Ba tôi lẩm bẩm:

- Ba dám cuộc với con rằng ba mẹ chắc sẽ nhỡ máy bay mất thôi.

Mẹ bước lại gần tôi rồi khẽ vuốt tóc tôi.

- Cậu Ben sẽ tới trong khoảng một tiếng đồng hồ nữa, Gabriel ạ. Chắc là con không buồn khi phải ở lại một mình trong một tiếng đồng hồ, có đúng vậy không nào?

- Cậu Ben, ờ...

Tôi thừa nhận rằng đó chẳng phải là một câu trả lời, nhưng câu hỏi của mẹ đã làm tôi rất ngạc nhiên. Tôi sực hiểu ra rằng ba mẹ tôi sắp để tôi lại một mình trong khách sạn mênh mông và xa lạ, giữa thành phố đông đúc mà tôi không biết tiếng nói của họ. Làm sao ba mẹ lại làm như vậy đối với tôi? Tuy nhiên, tôi vẫn quả quyết:

- Khôgn hề gì đâu ạ. Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Con sẽ xem vô tuyến.

- Cậu Ben đang trên đường tới đây cùng Sari. Mẹ đã gọi điện cho ban lễ tân của khách sạn rồi, họ nói sẽ cho người tới chơi với con khi nào cậu Ben tới.

Tôi nghe có tiếng gõ cửa. Một nhân viên khách sạn bước vào. Đó là một ông già còng. Vâng, ông ta còng đến nỗi tôi có cảm tưởng như ông ta chỉ đủ sức nổi một cái vali. Ba mẹ tôi ôm chặt tôi vào lòng mà nét mặt vẫn lộ rõ vẻ lo âu. Hai người nhắc lại một lần chót rằng tôi không được phép bỏ ra khỏi phòng chừng nào cậu tôi chưa đến đón. Thế rồi cửa phòng cũng đến lúc phải đóng sập lại. Ba mẹ tôi đi rồi, chỉ còn mình tôi ở lại với sự im lặng bao trùm khắp căn phòng.

Tôi bật tivi lên cho căn phòng đỡ hiu quạnh. Chương trình "Bánh xe xổ số" khi nãy đã nhường chỗ cho một phát thanh viên mặc áo vét trắng đọc bản tin bằng tiếng ả Rập.

- Mình cóc sợ! - Tôi hét lên một mình.

Tuy nhiên, cổ họng tôi như nghẹn lại, khó nói lên lời. Tôi ra ngắm cảnh qua cửa sổ. Mặt trời bắt đầu đi ngủ. Bóng toà nhà chọc trời đứng trước mặt đang trùm lên đường phố và ngả sang bên khách sạn. Tôi ngửa cổ uống nốt những giọt cô ca cuối cùng. Nó chẳng còn cái vị gì nữa. Bụng tôi chợt sôi lên òng ọc, tôi hiểu rằng mình đang đói. Chiếc đồng hồ treo tường đang chỉ sang con số bảy giờ rưỡi. Không hiểu sao tôi lại mong fặp cậu Ben và Sari đến thế. Tôi thò tay vào túi quần bò, rút ra tấm bùa hộ mệnh rồi mân mê nó trên tay. Đó là hình một bàn tay ướp nhỏ xíu như bàn tay búp bê được quấn ngoài bởi những lớp băng gạc mỏng màu nâu bên ngoài. Tôi tình cờ mua được nó ở một hiệu bán đồ cổ cách đây vài năm. Lúc nào tôi cũng mang nó bên mình để làm bùa hộ mệnh.

Cậu bé bán kỷ vật này cho tôi nói rằng ngày xưa tấm bùa này được dùng để xua đuổi những linh hồn tà đạo hoặc những điều tương tự như thế. Điều đó không làm tôi quan tâm. Đối với hai mươi quan tiền thì đây quả là một đồ lưu niệm thực sự đáng giá. Vả lại tìm đâu ra một đồ vật độc đắc như vậy ở một cửa hàng đồ cổ khác kia chứ! Tôi vẫn vừa đi đi lại lại trong phòng vừa tung hứng cái bùa hộ mệnh một cách vô tâm. Cái tivi lại làm tôi bực mình, cáu tiết, tôi lại tắt phụt nó đi. Căn phòng lại một lần nữa trở về với sự im lặng vốn có của nó.

Không hiểu cậu Ben và Sari đang ở đâu rồi nhỉ? Đúng ra là họ phải đến từ lâu rồi chứ. Tôi bắt đầu nghĩ rằng mình đã lựa chọn sai lầm, bắt đầu lấy làm tiếc vì đã không theo ba mẹ tôi đ Alexandrie. Nghĩ tới đây, tôi chợt nghe thấy có tiếng bước chân nhè nhẹ vang lên từ hành lang khách sạn. Cuối cùng thì cậu Ben cũng đã tới! Tôi dừng lại để căng tai lắng nghe, trong khi ánh mắt nhìn xoáy vào cửa phòng. Lúc này, căen phòng có vẻ đã tối hơn, song tôi nhìn thấy nắm đấm cửa đang khẽ xoay.

"Lạ thật! - Tôi tự nhủ. - Nếu là cậu Ben thì trước hết phải nghe thấy tiếng gọi cửa chứ."

Cánh cửa hé mở cùng với tiếng kêu kẽo kẹt.

- Hê! Tôi định kêu lên, nhưng tiếng kêu của tôi không sao thoát được ra khỏi miệng. Cánh cửa vẫn tiếp tục từ từ mở ra cùng những tiếng kẽo kẹt lạnh người. Tôi vẫn đứng chôn chân tại chỗ, cổ họng tắc nghẹn lại không sao nói nên lời.

Trước ngưỡng cửa là một cái bóng cao lớn, ủ dột lừ đừ xuất hiện.

- Tôi vẫn cố hét lên nhưng không được. Cái bóng bắt đầu đi vào phòng bằng những bước chân nặng nề và vụng về, lúc này tôi đã có thể trông thấy nó rõ hơn ít nhiều.

Đó là một cái xác ướp.

Vâng, một cái xác ướp đang phóng vào mặt tôi một cái nhìn đen tối, một cái nhìn thoát ra từ hai hõm mắt sâu thẳm khuất sau những dải băng gạc cũ kỹ phủ đầy bụi bên ngoài.

Cái bóng vẫn đang lảo đảo đi về phía tôi, hai cánh tay nó dang rộng ra như muốn tóm lấy tôi.

Tôi há miệng định hét lên, nhưng chẳng có gì phát ra được từ cái miệng đã cứng đờ của tôi cả.

Tôi lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa. Chẳng còn biết nghĩ ngợi gì hơn, tôi huơ huơ cái bàn tay ướp bé nhỏ của mình ra để giữ không cho cái kẻ không mời mà đến kia tiến xa hơn.

Vô ích. Cái bóng quái dị ấy vẫn cứ thất thểu bước lại gần tôi. Tôi giương mắt nhìn thẳng vào hai cái hõm mắt tối om của nó.

Tôi giật thót người khi nhận ra cái ánh mắt ấy có gì quen quen.

- Trời ơi, cậu Ben! - Tôi rú lên.

Tôi giận dữ ném thẳng cái bùa của mình vào gương mặt lạ lẫm ấy. Chiếc bùa đập phải những cuộn băng gạc và bật ngược trở lại. Ông cậu tôi lảo đảo ngã dựa vào tường, miệng cười phá lên man dại. Sau đó, tôi còn nhận ra cái đầu của Sari hiện ra đằng sau khung cửa. Nó cũng đang cười. Cả hai có vẻ đang rất khoái chí. Còn tôi lại cảm thấy quả tim mình đập mạnh đến nỗi như sắp vỡ tung ra.

- Đây không phải trò đùa! - Tôi giận dữ hét lên, hai tay nắm chặt lại.

Tôi phải hít thở mạnh nhiều lần để lấy lại bình tĩnh, trong khi cái bóng đi sau đang bước vào phòng với nụ cười giễu cợt:

- Ba à, con đã nói với ba rồi mà, thế nào chị ấy cũng rất sợ hãi.

Cậu Ben của tôi lại càng cười to hơn, ông cười to đến nỗi không cầm nổi những giọt nước mắt đang giàn giụa mi mắt. Lúc này cậu tôi chỉ là một cái bóng khổng lồ với đôi vai rộng quá khổ. Tôi cản thấy mấy bức tường xung quanh tôi như đang rung lên bần bật bởi tiếng cười của ông cậu. Sau hai tiếng nấc trong cổ, ông cất tiếng hỏi:

- Dù sao thì dưới cái bộ dạng như thế này, cậu cũng không làm cháu sợ chứ Gabriel?

- Tất nhiên là không! Cháu biết là cậu. Cháu nhận ra cậu ngay lạp tức.

- Song chị cũng biến sắc mặt đấy chứ. - Sari nhấn giọng.

Trống ngực tôi vẫn đập rộn lên thổn thức. Tôi cãi lại:

- Đấy là chị không muốn làm hỏng vở kịch của hai người.

- Giá như cháu có thể nhìn thấy sắc diện của mình thì hay biết mấy. - Cậu Ben oang oang nói, hai vỗ đôm đốp vào đùi, miệng cười ha hả. Trong khi đó, Sari vừa thanh minh với tôi vừa thả người ngồi phịch xuống đi văng.

- Em đã cố ngăn không cho ba em làm thế mà không được. Em cũng chẳng hiểu tại sao nhân viên khách sạn lại để cho ba em vào dưới một bộ dạng cải trang như thế này.

Cậu Ben cúi thấp người xuống để nhặt lấy cái bùa của tôi đang nằm chỏng trơ dưới đất.

- Gabriel, cháu có biết rằng cậu rất thích trêu chọc cháu không?

- ồ, cháu biết, cháu biết mà. - Tôi lẩm bẩm. Cậu bên bắt đầu cởi những mảnh băng cuốn xung quanh mặt ra. Làm xong, ông đưa trả tôi bàn tay ướp.

- Cháu tìm thấy cái này ở đâu thế?

- Trong một hiệu đồ cổ...

Tôi định hỏi cậu xem bàn tay đó là thật hay giả thì ông đã kéo tôi vào và ôm chặt vào lòng. Những dải băng gạc trên người ông làm tôi thấy ghê ghê.

- Cậu rất vui vì được gặp lại cháu, Gabriel ạ. Trông cháu dạo này lớn ra phết đấy chứ.

Cô bé Sari thấy vậy liền nói chêm thêm một câu:

- Chị ấy cũng gần lớn vằng con rồi đấy ba nhỉ?

Cậu tôi quay về phía con gái:

- Con hãy đứng dậy và cởi giùm ba nốt mấy cái đồ này đi nào.

- Sao ạ? Con thấy nó có gây tác hại gì cho ba đâu.

- Nào nhanh lên con gái. Ba đang chết ngạt đây này.

Sari thở dài, miễn cưỡng đứng dậy để tháo nốt dải băng quấn trên người cậu ra. Cậu tôi chống tay vào vai tôi trong khi Sari đi vòng quanh người ông.

- Nếu như cậu có chót đóng kịch đùa cháu trong lúc này, thì đó chính là vì cậu đang rất phấn khích. - Cậu tôi tâm sự. - Cậu đang rất vui bởi những gì mà người của cậu đã tìm được trong kim tự tháp.

- Cái gì thế ạ? - Tôi tò mò hỏi.

Sari trả lời thay:

- Ba em vừa phát hiện ra một hầm mộ mới. Ông đang khảo sát một khu vực của kim tự tháp, một khu vựa mà từ hàng ngàn năm nay chưa có ai đặt chân vào!

- Đúng thế à? Thật là phi thường!

- Khi nào đến tận nơi cháu sẽ được thấy tất cả. - Cậu Ben vừa cười vừa thủng thẳng nói.

- Đến tận nơi ạ? Cậu sẽ dẫn cháy tới đấy chứ ạ?

Mắt tôi mở tròn xoe như cái dĩa bay. Tôi thật không tin ở cơ may hiếm có của mình. Rồi tôi sẽ được phiêu lưu trong toà kim tự tháp vĩ đại ấy, được viếng thăm một noiư mà chưa có bất cứ một ai khác làm uế tạp được nó!

Cậu Ben chợt gắt lên:

- Thì cậu đâu còn sự lựa chọn nào khác nữa. Bởi vì từ bây giờ cậu buộc phải trông coi cả hai đứa rồi còn gì.

Tôi thừa cơ hỏi tiếp:

- Thế ở đó có nhiều xác ướp không ạ? Liệu cháu có được tận mắt chứng kiến những cái xác ướp thực sự không cậu Ben? ở đây cũng có một khó báu chứ ạ? Thế còn những di vật của người Ai Cập cổ đại thì sao? Rồi cháu cũng sẽ được chiêm ngưỡng cả những bức tranh tường phải không cậu?

- Chúng ta sẽ nói chuyện đó vào bữa ăn tối. - Cậu tôi vừa trả lời vừa tháo vòng băng gạc cuối cùng ra.

Sau khi hàng ki lô mét băng gạc được tháo ra, tôi thấy ông cậu đang khoác trên mình một chiếc áo thể thao kẻ ca rô và một chiếc quần lụng thụng bằng vải ka ki.

- Chị có muốn chạy tới quầy lễ tân cùng em không? - Sari chợt lên tiếng hỏi tôi.

Nói dứt lời, cô bé ngỗ nghịch xô tôi dúi dụi mà chẳng cần nể nang gì rồi nhảy tót ra khỏi phòng, côt đẻ chạy trước tôi. Phòng ăn của khách sạn được trang trí bằng một thứ sơn màu cánh sen trên các bức tường, thỉnh thoảng người ta đặt điểm thêm một số chậu cảnh trồng các cây cọ, cây dừa cạn nhỏ xíu. Sari và tôi ngồi đối diện với cậu Ben. Ông chủ khách sạn chìa ra cho chúng tôi một tấm các dài trên đó có các dòng chữ viết bằng tiếng ả Rập, tiếng Anh và tiếng Pháp.

- Nghe em đọc nhé, Gabriel. - Sari nói với tôi.

Cô bé bắt đầu cất giọng đọc to các dòng chữ viết bằng tiếng ả Rập mà tôi không hiểu có đúng hay không.

Thật là kiêu kỳ!

Một người hầu bàn mặc áo vét trắng mang tới cho chúng tôi bánh đựng trong cái lẵng đan. Tôi gọi thêm món gà giò và khoai tây rán, Sari cũng bắt chước tôi. Lát sau, khi chúng tôi đang ăn tối, cậu Ben mới bắt đầu kể cho chúng tôi nghe chi tiết hơn về những gì mà ông đã khám phá được trong kim tự tháp.

- Như hai đứa biết đấy, kim tự tháp được xây vào khoảng 2500 năm trước công nguyên, dưới thời trị vì của Pharaon Khéops. Đó là công trình xây dựng vĩ đại nhất của thời kỳ này. Theo ý hai đứa thì kim tự tháp đó cao khoảng bao nhiêu?

Sari lắc đầu chịu chết không biết.

- Con chẳng biết một chút gì về điều này cả. - Cô bé lúng túng trả lời, miệng tròn xoe.

Tôi tủm tỉm cười.

- Cháu biết đấy. Nó cao một trăm ba mươi bảy mét chứ gì!

- Cừ lắm! - Cậu tôi reo lên, thực sự xúc động.

Sari nhìn tôi bằng con mắt đầy vẻ ngạc nhiên. Bây giờ đã chịu thua chưa, bà già của tôi! Cảm ơn cuốn sách hướng dẫn du lịch của ba - tôi thầm nghĩ.

Cậu tôi tiếp tục câu chuyện:

- Kim tự tháp là ngôi mộ của vua chúa. Từ khi còn sống, các vua Ai Cập đã cho xây các ngôi mộ cho riêng mình, để sau này họ có thể yên nghỉ ngàn thu ở trong đó cùng với những người thân của họ. Khéops muốn rằng cái mộ dành cho mình phải thực sự khổng lồ để có thể giấu kín được cái nhà mồ ở dưới. Các nhà vua Ai Cập muốn đề phòng bọn cướp phá mộ; họ thừa biết rằng lũ bất lương rồi thế nào cũng tìm cách đoạt bằng được các đồ trang sức và những khi báu khác mà người ta chôn ở bên cạnh nơi an nghỉ của họ. Chính vì vậy họ đã bố trí xây dựng hàng vài chục con đường hầm chạy qua nhiều căn phòng trong ngôi mộ của mình. Cái mê cung này được tạo ra cốt để cho bọn trộm bị nhầm lẫn lung tung khi chui và đó hành sự, điều này sẽ ngăn cản chúng tìm ra được đâu là nhà mồ thật.

- Gabriel, đưa giùm em cái lọ tương cay kia với. - Sari chợt lên tiếng cắt ngang câu chuyện, trông cô bé có vẻ không muốn nghe lắm.

Tôi làm theo yêu câu của Sari, tuy nhiên tôi vẫn không rời mắt khỏi cậu Ben. Cậu tôi tủm tỉm cười rồi lại tiếp tục câu chuyện:

- Sari đã được nghe hết rồi. Cậu và các nhà khảo cổ học khác khảo sát tất cả các đường hang của cái kim tự tháp này. Nhưng cách đây vài hôm, các công nhân của cậu đã bất ngờ bị rơi vào một đường hầm hoàn toàn không được ghi trong đồ án của bọn cậu. Thế đấy. Đó là một đường hầm mà chưa ai khám phá ra . Và thế là bọn cậu tin chắc rằng thế nào con đường này cũng sẽ dẫn mọi người tới nhà mồ thật của chính vua Khéops!

- Thật là phi thường! - Tôi reo lên. - Thế khi cậu tìm ra cái nhà mồ ấy, cháu và Sari có được tới đó không ạ?

Cậu Ben phì cười.

- Gabriel à, cháu lại làm cậu thấy khó nghĩ rồi đó. Có khi bọn cậu phải mất hàng nhiều năm ròng đào bới thì mới có thể đi tới đó được ấy chứ. Nhưng ngày mai cậu sẽ cho hai đứa tới xem đường hầm ấy. Chỉ cần thế thôi cũng đủ cho hai đứa nói với bạn bè rằng mình đã được vào tận bên trong kim tự tháp của vua Khéops rồi.

- Con đã làm cái điều ấy rồi ba ạ! - Sari khoe khoang. Rồi cô bé quay sang phía tôi nói:

- ở trong đó tối mù mịt như ban đêm ấy. Em chỉ lo chị lại sợ tè ra cả quần mất thôi.

- Này, đây chưa bao giờ biết sợ đâu nhé! - Tôi cãi lại.

Cậu Ben và Sari cùng nghỉ lại qua đêm với tôi ở khách sạn. Tôi nằm mãi mà không sao nhắm mắt lại được bởi sự phấn khích do câu chuyện của cậu Ben để lại trong tôi. Tôi thấy mình đang phát hiện ra hàng loạt cái xác ướp cùng với những cái hòm đựng đầy ngọc ngà châu báu...

Sáng hôm sau, cậu Ben đánh thức chúng thức chúng tôi dậy từ rất sớm rồi thúc chúng tôi lên xe về Gizeh, một nơi tương đối gần khu kim tự tháp. Mới sáng dậy mà không khi đã như trong lò thiêu rồi. Mặt trời sa mạc đang lơ lửng trên đầu chúng tôi như một quả bóng khổng lồ màu da cam.

- Nhìn kìa! - Sari vừa kêu lên vừa chỉ tay vào cái gì đó.

Tôi nhận ra đỉnh kim tự tháp khổng lồ đang chọc thẳng lên bầu trời, nổi bật giữa nền cát vàng sậm.

Xe của chúng tôi đỗ bên cạnh những chiếc ô tô khác đang nằm dưới bóng của cái công trình vĩ đại ấy. Lúc bước ra khỏi xe, trống ngực tôi lại đập rộn lên. Tôi đưa mắt nhìn khắp lượt những khối đá khổng lồ đã ố vàng vì năm tháng.

"Chúng đã hơn bốn ngàn tuổi rồi - tôi nghĩ. - Mình lại sắp sửa được vào một nơi từng được xây dựng cách đây hàng chục thế kỷ!".

- Dây giày của chị bị tuột rồi kìa. - Sari vừa nói vừa chỉ vào đôi giày của tôi.

Tôi quỳ một chân xuống cát để thắt lại dây giày. Khỉ thật! Tôi không hiểu tại sao chiếc giày bên trái của mình lại hay bị tuột dây đến thế.

Cậu Ben quay sang dặn chúng tồi:

- Các công nhân đã vào cả bên trong rồi. Hai đứa hãy cố bám vào nha, nghe chưa? Và nhất là đừng có tách xa ba ra đấy. Các đường hang đã tạo thành một mê cung thực sự. Không cẩn thận là bị lạc như chơi.

- Chẳng hề gì đâu, cậu ạ. - Tôi trả lời.

Sari chêm vào:

- Ba đừng lo. Con sẽ để mắt tới Gabriel.

Đúng là đồ kiêu ngạo! Thực ra, Sari chỉ hơn tôi có hai tháng tuổi, vậy mà lúc nào cũng đòi làm chị trông trẻ!

Cậu Ben đưa cho mỗi đứa chúng tôi một cái đèn pin rồi ra lệnh.

- Khi nào vào trong phải bật đèn lên, rõ chưa?

Rồi ông nhìn tôi, nói thêm:

- Gabriel, cậu hy vọng cháu sẽ không tin vào những tâm địa xấu xa chứ?

Tôi chỉ còn biết lắc đầu.

- Tốt! - Ông vừa nói vừa cười. - Bởi vì có một người của cậu đã lập luận rằng khi bước vào con đường hầm này, chúng ta đã vi phạm một điều luật của người Ai Cập cổ đại và sẽ làm thức dậy một lời nguyền...

Sari đẩy nhẹ ông về lói cửa vào kim tự tháp.

- Bọn con không sợ đâu. - Cô khẳng định. - Ta vào đi thôi, ba à.

Giây phút sau, chúng tôi phải chui qua một ô cửa nhỏ nằm giữa một khối đá. Toi cúi gập người bước theo cậu và Sari, chúng tôi đang lần theo một dãy hành lang chật hẹp và hơi dốc. Cậu Ben soi đèn pin, dò dẫm từng bước. Mặt đất được rải cát, không khí ở dưới thật mát mẻ nhưng cũng rất ẩm ướt. Các bức vách đường hang đều được xây bằng đá vôi.

Cậu Ben chợt dừng lại giây lát để đưa tay sờ thử vào nền đường hầm. Nhiệt độ tự nhiên hạ xuống đột ngột khiến tôi rùng mình. Lúc này tôi mới hiều tại sao cậu Ben lại bắt chúng tôi phải mang theo một tấm áo Săng-đai.

- Nếu chị sợ, bây giờ chúng ta vẫn có đủ thời gian quay trở về đấy. - Sari nói với tôi.

Tôi vội vàng phản ứng:

- Còn lâu đây mới sợ nhé.

Con đường ngầm đột ngột kết thúc. Trước mặt chúng tôi là một vạt tường màu vàng nhạt. Cậu Ben chĩa cái đèn pin vào một cái lỗ đen ngòm ngay dưới chân chúng tôi. Ông thông báo:

- Đây rồi, chúng ta chuẩn bị xuống nhé.

Ông khuỵu gối xuống, khẽ bật kêu lên một tiếng rồi quay sang phía tôi:

- Vì không có thang dẫn xuống con đường hầm mới này nên các chú công nhân đã tự taoj ra một cái thang dây. Sau khi xả hơi một lát, cháu sẽ từ từ lần theo cái thang dây này xuống. Tất cả sẽ ổn thôi.

- Cháu đồng ý. - Tôi ấp úng trả lời.

Sari lại lên tiếng khuyên tôi:

- Đừng nhìn xuống dưới, Gabriel à. Nếu không chị sẽ bị chóng mặt và ngã lộn cổ xuống đấy.

Tôi trả lời ngay:

- Cảm ơn những lời khuyên của em. Nếu em cho phép, chị có thể xuống dưới đó trước tiên.

Không chịu nổi cái vẻ kiêu ngạo của Sari, tôi nhảy về phía trước, quyết chứng tỏ cho cô em họ biết rằng tôi đâu phải là đồ thỏ đế. Tuy nhiên, động tác của tôi đã bị cậu Ben chặt lại.

- Không đượci. Để cậu xuống trước. Sau đó cậu sẽ soi đèn vào thang cho cháu xuống.

Vì cái đôi vai rộng quá khổ nên vất vả lắm cậu tôi mới lọt vừa cái miệng hố. Cái đầu ông mất hút. Tôi cúi người nhìn cậu tôi xuống. Chiếc thang dây không chịu đứng yên. Nó cứ lắc qua lắc lại mỗi khi ông xuống được một nấc cầu thang.

- Sâu quá nhỉ! - Tôi lẩm bẩm.

Sari không trả lời. Dưới ánh đèn pin, tôi nhìn thấy cô em họ đang nhay nhay cặp môi tỏ vẻ lo lắng. Chẳng lẽ cô bé cũng lo lắng đến thế ư?

- Cậu xuống được rồi. Đến lượt cháu đấy, Gabriel! - Cậu tôi nói vọng từ dưới lên.

Tôi thò chân xuống miệng hồ và dò tìm một nấc thang dây.

Trước khi xuống, tôi nhoẻn cười với Sari.

- Hẹn tí nữa nhé!

Tôi nắm chặt lấy hai dây thang bắt đầu đi xuống.

- ái!

Những sợi dây sần sùi, thố ráp làm đôi tay tôi bị thương. Cảm giác đau đớn bất ngờ làm tôi buông hai tay ra.

Trước khi biết được những gì sắp xảy ra, tôi chỉ thấy một cảm giác hụt hẫng xâm chiếm khắp người. Tôi bị rơi hút vào khoảng không đen ngòm.

Nhanh như chớp, Sari thò tay ra chớp lấy áo tôi, miệng kêu lên:

- Cẩn thận đấy!

Chỉ cần thế, tôi cũng đủ thời gian níu chặt lấy một nấc thang. Tôi nhắm mắt lại, trống ngực đập loạn xạ.

- Ôhhh... - Tôi thở ào ra.

- Em đã cứu mạng chị đấy nhé. - Sari nói, giogj tỉnh bơ.

- Cảm ơn. - Tôi thì thầm bằng một vẻ biết ơn.

- Không có gì.

Cô bé tủm tỉm cười. Tại sao lại không phải là mình đã cứu mạng Sari nhỉ? - Tôi tự hỏi, người nóng bừng lên vì bực bội. Tại sao mình chưa bao giờ có dịp để trở thành một người anh hungfcow chứ?

Tôi chợt nghe tiếng cậu Ben:

- Có chuyện gì vậy Gabriel?

Tiếng ông gọi cứ vang vongjmaxi trong bóng tối lờ mờ. ánh sán yếu ớt phát ra từ cái đèn pin của ông cứ vô tình nhảy nhót hoài trên các vách đá.

- Chẳng có gì nghiêm trọng đâu ạ! Cháu chỉ hơi bị đau tay thôi mà.

- Đừng có hấp tấp. Cứ cẩn thận mà xuống từng bậc một, rõ chưa? - Cậu tôi lại gọi vọng lên.

- Vâng, cháu nghe rõ rồi.

Lúc này, nhịp thở của tôi đã trở lại bình thường. Tôi lại từ từ lần xuống chiếc thang dây. Lần này, tôi cố gắng không để tay mài vào sợi dây.

Một lát sau, cả ba chúng tôi cùng có mặt ở dưới một đường hầm khác, tất cả cùng bật đèn pin lên soi ra trước mặt.

- Theo ba nhé. - Cậu Ben nói. - Và đừng có tách nhau ra đấy.

Tiếng bước chân của chúng tôi lạo xạo trên nền đất cát. Tôi chợt phát hiện ra lối vào một đường hầm thứ hai ở bên phải, rồi một cái nữa ở bên trái.

- Bọn con nên biết rằng bầu không khí mà chúng ta đang hít thở ở đây đã lưu cữu lại tới bốn ngàn năm rồi. - Cậu tôi lưu ý

- Đúng là có mùi thật. - Tôi thì thầm với Sari. Quả thực nơi đây đang ngự trị một bầu không hí bụi bậm xưa cũ, nó gần giống như cái mùi trên nóc một ngôi nhà bỏ hoang lâu ngày. Đi được một đoạn, con đường hầm bắt đầu rộng mở rõ hơn, và độ nghiêng dốc của nó trông cũng rõ ràng hơn.

Cậu Ben vẫn tiếp tục thuyết minh:

- Chúng ta vẫn đang đi sâu hơn xuống lòng đất. Thế hai đứa không có cảm giác như đang đi xuống từ một quả đồi sao?

- Đúng đấy ạ, cháu cũng có cảm giác như vây. - Tôi thú nhận.

Vừa đi, Sari vừa kể:

- Hôm qua, em đã cùng với ba khám phá thêm được một ngách đường hầm. Hai cha con đã tìm thấy một chiếc quan tài cổ đặt trong một căn phòng nhỏ bé. Đó là một di tích còn nguyên hình nguyên khổ.

Nghe vậy, tôi tò mò hỏi luôn:

- Thế trong chiếc quan tài đó có xác ướp không?

Tôi rất háo hức muốn được tận mắt chứng kiến một cái xác ướp. Viện bảo tàng lịch sử ở thành phố tôi chỉ có mỗi một cái xác ướp. Tôi đã từng bỏ nhiều thời gian ra để ngắm nghía và tìm hiểu nó. Tuy nhiên, điều đó vẫn chưa làm tôi thoả mãn.

- Không, đó chỉ là một cái quan tài rỗng tuếch. - Sari trả lời.

Tôi định bày tỏ nõi niềm thất vọng của mình với cô em họ thì lại chợt nhận ra chiếc dây giày bên trái vừa mới bị tuột một lần nữa.

- Đợi chị với, Sari! Đúng một giây thôi. - Tôi vừa nói vừa cúi xuống buộc dây giày.

Con đường hầm bất ngờ chia làm hai ngả. Cậu Ben dẫn chúng tôi dditheo lối trái. Đó là một địa đạo hình ống chật hẹp tới mức chúng tôi phải khom lưng xuống tiến cho đến điểm cuối cùng là một căn phòng rộng và cao vút. Đứng giữa phòng, tôi giơ tay, vươn vai cho đỡ mỏi. Thật là tuyệt khi không phải co rúm người lại như hồi nãy nữa.

Tôi đảo người nhìn khắp phòng. Một nhóm người đang cặm cụi làm việc trên vách phòng nhờ các công cụ đặc biệt. Đây đó là những ngọn đèn cực mạnh nối vào một cái máy phát điện rọi sáng những đỉem đang cần làm.

Cậu Ben giới thiệu chúng tôi với nhóm thợ. Có bốn công nhân, hai nam, hai nữ đang làm việc. Xa hơn một chút là một người đàn ông đang cầm cuốn sổ ký hoạ trên tay. Đó là một người Ai Cập, mặc đồ trắng từ đầu đến chân nếu không kể chiếc khăn đỏ mà ông ta đang quàng trên cổ. Mái tóc thật đen của ông được hất ra sau và buộc gọn lại như một cái đuôi ngựa ở phía sau gáy. Ông ta đưa mắt nhìn chằm chằm vào tôi và Sari mà không tỏ vẻ gì. Cậu tôi ra hiệu cho người Ai Cập này.

- Này, Ahmed, ông đã gặp con gái tôi hôm qua rồi. Còn đây là Gabriel - cháu tôi.

Người có tên là Ahmed này chỉ khẽ gật đầu, tôi không thấy ông ta mỉm cười, dù chỉ là một chút.

Cậu Ben giải thích với tôi bằng một giọng nhỏ nhẹ:

- Ông Ahmed được trường đại học Tổng hợp phái tới đây. Ông ấy xin phép được quan sát các công việc của bọn cậu, và cậu đã đồng ý. Mặc dù là người ít nói, nhưng nếu hai đứa hỏi về chuyện các xác ướp Ai Cập cổ đại, ông ấy sẽ thao thao bất tuyệt cho mà xem. Chính ông là người đã liên tục nhắc cậu rằng toán người của cậu đang tiến hành một công việc nguy hiểm chết người đấy.

Ahmed lặng lẽ lắc đầu, ông không bình luận gì cca, mà cứ nhìn xoáy vào tôi một lúc lâu.

"Cái ông này lạ thật!" - Tôi thầm nghĩ.

Tôi tự hỏi rằng liệu rồi ông ấy có chịu kể cho mình nghe về chuyện các xác ướp cổ đại và các tâm địa xấu xa hay không. Thực tình mà nói thì tôi rất khoái những câu chuyện như vậy.

Cậu Ben quay sang mấy người thợ:

- Thế nào, tốt đẹp cả chứ?

Một thanh niên tóc hung, mặc quần bò bẩn nhem nhuốc và một chiếc áo sơ mi xanh trả lời:

- Em tin rằng chúng ra đang đi gần tới đích.

- Hừm! - Cậu ben vừa đáo lại vừa đưa tay xục vào mái tóc. - Thế nếu chúng ta nhầm thì sao? Con đường hầm mà chúng ta tìm kiếm rất có thể nằm ở phía này. - Ông đưa tay chỉ sang vách tường bên phải.

- Không đâu, ông Ben ạ, em tin chắc rằng chúng ta đang gần tìm ra rồi đấy. - Một phụ nữ trẻ mặt mày lấm lem chợt lên tiếng xen vào giữa câu chuyện.

- Trong lúc chờ đợi, em có một số điều cần nói rõ với ông.

Người phụ nữ kéo cậu tôi tới xem cục đá lớn và một số mảnh vụn khác. Cậu tôi soi đèn vào từng di vật đó, rồi cúi xuống kiểm tra cho rõ hơn.

- Hay lắm, Claire ạ!

Rồi họ thảo luận cái gì đó rất lâu. Một lúc sau, có ba người thợ khác cầm cuốc, xẻng bước vào trong phòng. Một người trong số họ còn xách theo một cái hòm nhỏ bằng kim lại đựng một thứ máy điện tử gì đó bên trong. Hình như đó là một cái máy tính xách tay thì phải.

Tôi định hỏi cậu Ben xem đó là cái gì nhưng lại thôi bởi ông vẫn đang say sưa bàn luận ở góc phòng.

Tôi trở lại với Sari ở cửa phòng. Cô bé có vẻ như đang hờn dỗi thì phải.

- Ba đã quên béng chúng mình rồi. - Cô làu bàu.

Toio chẳng còn biết làm gì hơn ngoài việc lắc đầu và dọi đèn lia lịa lên cái trần nhà đã bị rạn nứt lung tung vì thời gian.

Sari buông một tiếng thở dài.

- Lúc nào cũng vậy. Hễ cứ gặp lại những người thợ của mình là ba chỉ còn biết tới công việc mà thôi.

- Nhưng dù sao chúng ta cũng đang ở bên trong kim tự tháp rồi. Đó là một điều thật khó hình dung, có đúng thế không nào? - Tôi an ủi và cũng để cho cô em họ thay đổi ý kiến.

Gương mặt Sari chợt rạng rỡ hẳn lên. Nó sung sướng bật nhảy lên khỏi mặt đất, để lại dưới chân một lớp bụi mờ.

- oái! Nhìn này! Những hạt bụi cổ đấy!

Tôi cũng vội vàng nhảy cẫng lên bắt chước Sari. Vừa nhảy tôi vừa thì thầm bằng một giọng mơ màng:

- Chị vẫn tự hỏi không hiểu ai là người đầu tien đặt chân lên chỗ này cách đây bốn nghìn năm. Có thể đó là một nữ chúa Ai Cập. Cũng có thể là một ông vua...

- Hay là chúng ta thử khám phá một chút chăng? - Sari bất ngờ đặt vấn đề với tôi.

- Hả?

Tôi nhận ra ánh mắt cô em họ đang lấp lánh trên gương mặt đầy cảm xúc kỳ lạ.

- Đi thôi, theo em. Chúng ta sẽ mạo hiểm một phen tới một trong những đường hầm này xem sao, chị Ga-Ga.

- Này, đừng gọi chị là Ga-Ga nữa! - Tôi pahrn đối. - Em thừa biết chị rất ghét cái tên đó cơ mà.

- Thôi được rồi, em xin lỗi. Nhưng chị có đi không nào?

- Chúng ta không thể đi đâu được. Ba em đã chẳng dặn chúng ta không được tách xa nhau đấy là gì.

Tôi liếc nhìn sang phía cậu Ben. Ông vẫn đang mải mê trao đổi ý kiến với người đàn ông đang xách hòm.

Thấy vậy, Sarri liền nói với tôi:

- Ba em sẽ còn bận trong nhiều giờ nữa. Có khi ông sẽ chẳng để ý đến sự vắng mặt của chúng mình đâu.

- Nhưng, Sari...

- Hôm qua em cũng đã làm thế này rồi. - Cô vừa nói vừa tiếp tục đẩy tôi đi. - Ta sẽ không đi xa đâu mà sợ. Chị sẽ chẳng lạc đường được đâu. Tất cả các đường hầm đều xuất phát từ con đường bắt đầu khai thông ở đây.

- Sari, chúng ta không được phép bỏ đi đâu. Buông chị ra nào.

Nhưng Sari là một cô bé khôn khéo. Cứ mỗi lần muốn thuyết phục tôi là cô bé giở ngón bài cuối cùng ra:

- Chị sợ à?

- à không! Nhưng ba em đã dặn...

- Cô ả sợ rồi! - Cô bé lẩm nhẩm. - Sợ rồi! Co ả sợ rồi!

Thật là tồi tệ. Tôi cố gắng hết sức để chứng tỏ mình đang bực mình tới cực điểm.

- Dừng lại đi, Sari!

- Ga-Ga, nói đi nào, có phải chị sợ không? Chị sợ hả Ga-Ga? - Cô nhắc lại bằng một nụ cười đắc thắng.

Tôi tức đến nghẹn cổ.

- Em có định thôi không gọi chị như vậy nữa không đấy.

Cô bé đành im lặng nhìn tôi. Còn tôi, tôi buộc phải đầu hàng bằng một cái nhăn mặc chán nản.

- Thôi được. Chúng ta sẽ cùng đi khám phá theo ý em vậy.

Tuy nhiên tôi vẫn phải dặn thêm:

- Chúng ta không được bỏ đi xa đâu đấy nhé!

- Đừng lo, chúng ta sẽ chẳng lạc được đâu. Em chỉ muốn chỉ cho chị thấy mấy đường hầm mà em đã đi thăm hôm qua thôi. ở một trong những địa đạo đó có một con vật kỳ lạ khắc trên một bức vách. Người ta nói đó là một giống mèo, nhưng em thì không chắc là vậy.

- Thật thế à? - Tôi cảm thấy mình đã bị cuốn hút bởi những lời Sari nói.

- Có thể đó là một con mèo. Cũng có thể đó là một người mang đầu con vật. Dù có là gì đi nữa thì trông vẫn rất quái dị.

- Thế em đã trông thấy nó ở chỗ nào?

- Đi theo em.

Tôi theo gót Sari, trong khi cô bé lẩn nhanh vào con đường hầm chật hẹp. Khi đi tới chỗ con đường hầm tách ra làm hai ngả, Sari dẫn tôi đi theo hành lang bên phải.

Tôi hỏi:

- Em có tin rằng em đi đúng đường không đấy?

- Không hề gì đâu. Chị cứ tiếp tục soi đèn ra đằng trước đi. Xa hơn một chút có một căn phòng nhỏ khá lịch sự...

Đi đến một nhánh đường mới, Sari rẽ sang phía hành lang bên trái. Nơi đây có vẻ nóng hơn một chút, không khí luôn bốc mùi ẩm mốc khó chịu. Dải hành lang bắt đầu mở rộng ra. Sari bước mỗi lúc một nhanh hơn.

- Ê, đợi chị với! - Tôi kêu lên.

Tôi chợt nhận ra chiếc dây giày bên trái của tôi lại bị tuột ra. Tôi kêu lên bực tức, rồi cúi xuống buộc lại chiếc dây đó.

- Ê! Sari đợi chị với!

Hình như cô bé không nghe thấy tiếng tôi gọi. ánh đèn pin trên tay cô bé đang nhảy nhót phía xa xa.

Bất chợt, ánh đèn biến mất. Chẳng lẽ chiếc đèn pin trên tay Sari lại bị hỏng rồi sao? Khoog, tôi tự nhủ. Chắc là có một khúc ngoặt nào đó đã che mất tầm nhìn của tôi.

- Ê! Sari! Đợi chị với nào. Đợi chị với!

Tôi cố giương mắt nhìn vào cái bóng tối xa xăm.

Tại sao em tôi không trả lời?

- Sari!

Tôi tiếp tục gọi, gọi mãi, nhưng chỉ nghe thấy tiếng dội lại từ hành lang hun hút rồi lại tan biến vào im lặng.

Tôi giận điên người vì tin rằng Sari và cậu Ben đến chơi nhà tôi cách đây vài năm về trước . Hồi đó tôi và Sari đang sáu hay bảy tuổi gì đó.

Hôm đó, tôi và Sari đang vui đùa trong vườn. Bầu trời xám xịt, một cơn giông bất thần kéo đến, Sari lấy cái dây mới toanh vừa mua ra nhảy; cô bé cố nhảy mỗi lúc một hơn để chứng tỏ xem mình nhanh nhẹn đến mức nào. Đến lượt mình, tôi cố gắng nhảy song vẫn lúng ta lúng túng rồi xẩy chân ngã sóng soài xuống đất mặc cho Sari đứng cười ngặt nghẽo.

Tôi quyết định trả thù bằng cách dẫn cô bé đến thăm một ngôi nhà cổ bị bỏ hoang trên đồi, ở phía trên khu phố của chúng tôi. Tất cả lũ trẻ hàng xóm đều nói rằng đó là một ngôi nhà bị ma ám. Tuy nhiên, chúng tôi rất muốn vào trong đó xem sao.

Tôi dẫn Sari đến trước ngôi nhà và không quên kể về những lời đồn đại về nó. Sari bị tôi lôi vào trong nhà qua ô cửa sổ đã bị hỏng của tầng trệt.

Bên ngoài, bầu trời đã trở nên đen như mực và một trận mưa rào bắt đầu ào ào đổ xuống. Cái khung cảnh như vậy dễ khiến bạn phải sởn da gà. Nhìn gương mặt căng thẳng của Sari, tôi biết rằng cô bé không yên tâm lắm. Tôi thì tôi chẳng sợ, vì dù sao tôi cũng biết quá rõ cái nơi này rồi. Tôi bắt đầu chạy khắp các xó để trêu chọc Sari, nhưng được một lúc, tôi chợt nhận ra rằng chúng tôi đã bị lạc nhau. Ngoài kia, sấm chớp bắt đầu dội lên đùng đùng, những hạt mưa vẫn tiếp tục đập bồm bộp vào các tấm ván. Tôi quyết định tốt hơn hết là phải trở về nhà. Tôi cất tiếng gọi Sari. Không một tiếng trả lời.

Tôi tiếp tục gọi. Vẫn không có gì. Bất chợt, tôi giật thót một cái vì một tiếng động chói tai.

Tôi chạy hết phòng này sang phòng khác, miệng liên tục gọi Sari. Tôi bắt đầu run lên vì sợ. Hình như có điều gì không ổn đã xảy ra với cô em họ của tôi. Không thể nào tìm được Sari. Tôi bắt đầu khóc. Nỗi lo sợ đã làm tôi rối trí. Tôi chạy khỏi ngôi nhà dưới những hạt mưa rơi.

Tôi chạy như điên như dại dưới tiếng gầm gào của sấm chớp. Suốt cả dọc đường, tôi cứ khóc tu tu như một đứa con nít lên hai. Về tới nhà rồi mà tôi vẫn còn tim đập chân run. Tôi chạy bổ vào bếp để định thú nhận với mọi người rằng tôi đã để lạc mất Sari trong ngôi nhà có ma ấy.

Thật bất ngờ, con bé lại đang ở đây, nó đang ngồi ăn bánh ngọt bên một cái bàn ăn trong bếp. Nhìn thấy tôi đang nức nở, nó cười toe toét, vẻ rất thoả mãn.

Còn bây giờ, nhìn cái bóng tối dafihun hút dưới lòng kim tự tháp, tôi tự nhủ rằng chắc Sari đang định chơi tôi một vố như ngày xưa tôi đã từng làm đối với nó trong ngôi nhà bỏ hoang ấy.

Con nhóc này lại muốn làm mình sợ đây. Nó định biến mình thành trò cười đấy mà.

Nhưng thực tế có đúng như mình đang nghĩ không?

Càng tiến sâu hơn vào con đường hầm với cây đèn pin trên tay, cơn giận dữ của tôi càng có dịp để biến thành sự lo lắng, và nỗi nghi ngờ càng ngấm sâu vào ý nghĩ của tôi. Hay Sari bị tai nạn nhỉ? Nhỡ cô bé bị rơi vào một cái hố không đáy nào đó thì sao? Cũng có thể nó đang kêu cứu ở một xó xỉnh nào đó...

Vì hoảng hốt, nên tôi bước rất nhang. Chắc chắn là Sari không thể cách tôi quá xa được, thế nào tôi cũng sẽ trông thấy ánh đèn của cô bé. Chúng tôi đã cùng đi với nhau từ đầu địa đạo này, xem ra thì không có bất cứ một ngõ ngách nào dọc theo các bức vách của con đường hầm mà tôi đang đi.

Bất ngờ tôi đi hết con đường hầm, trước mặt tôi là một căn phòng nhỏ, vuông. Không thể đi xa hơn được nữa. Tôi cầm đèn lia xung quanh mình xem có gì không.

- Sari ơi!

Vẫn không có bất cứ một dấu hiệu gì chứng tỏ có cô em họ tôi ở dây. Bốn bức tường trong căn phòng đều là trống trơn.

- á á á!

Tôi bật kêu lên khi nhận ra một thứ gì đó đặt dọc theo bức vách đối diện. Tôi bước lại gần như một kẻ bị thôi miên. Đó là một chiếc quan tài. Đúng vậy, đó là một chiếc quan tài cổ bằng đá, có chiều dài ít nhất là hai mét, đầu nó hình chữ nhật, các góc đã được mài tròn trịa. Nắp quan tài được trang trí bằng một bộ mặt điêu khắc, đó là gương mặt của một phụ nữ có đôi mắt mở to lên nhìn trần nhà. Gương mặt và đôi mắt ấy có một cái gì đó thật buồn thảm.

- ối! - Tôi kêu lên. - Đúng là một chiếc quan tài thực sự.

Chắc là bộ mặt người khắc trên nắp đá kia ngày xưa phải được vẽ bằng những màu sắc tươi sáng; nhưng sự biến chất qua hàng thế kỷ của chúng hiện ra đã tạo cho gương mặt một màu xám nhạt.

Tôi tự hỏi không hiểu cậu Ben có biết sự tồn tại của chiếc quan tài cổ này hay không? Không biết bên trong khối đá rỗng này có thể là cái gì được nhỉ?

Lấy hết can đảm, tôi thò tay ra vuốt lên phiến đá nhẵn lì của quan tài. Bất thình lình, có một tiếng kêu lắc rắc chợt vang lên khô khốc khiến tôi phải dừng tay lại.

Tôi thấy chiếc nắp đá từ từ nâng lên.

Lúc đầu tôi cứ ngỡ đó chỉ là ảo giác. Tôi thử không động đậy, tập trung tư tưởng nhìn vao chiếc quan tài. Thật không ngờ, chiếc nắp đá vẫn đang nhích dần lên.

- á á á! - Tôi hốt hoảng kêu lên.

Tôi nghe thấy có tiếng xuỵt dài như tiếng phát ra từ một quả bóng bị xịt hơi. Tôi nhảy mạnh về phía sau, cây đèn pin trong tay rơi xuống đất. Tôi cúi xuống, run run nhặt lấy cây đèn rọi thẳng tới chiếc quan tài cổ. Chiếc nắp đá vẫn tiếp tục mở ra từ từ.

Tôi muốn hét lên rồi bỏ chạy khỏi đây, nhưng nỗi sợ hãi đã hoàn toàn làm chủ được tôi. Hai chân tôi khong còn biết nghe theo mong muốn của cái đầu nữa, cổ họng tôi cũng như bị cứng nhắc lại không phát ra được lời nào. Chiếc nắp qua tài đã mở hết cỡ.

Từ đáy tối om của chiếc quan tài cổ nhô lên hai con mắt sáng loà nhìn thẳng vào tôi.

Nỗi khiếp sợ đã khiến tôi chôn chân tại chỗ. Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Đoi mắt ấy vẫn lạnh lùng nhìn xoáy vào tooinhw mắt quỷ dữ. Đó là đôi mắt của người ở thế giới bên kia.

Trước khi hiểu rõ chuyện gì sẽ xảy ra với mình, tôi chợt gào lên hết cỡ.

Như trong một cơn ác mộng, tôi nhận ra một bóng màu sẫm đang từ từ nhô ra khỏi chiếc quan tài cổ và thả chân xuống mặt đất.

- Sari!

Cái bóng cất tiếng cười ngặt nghẽo, tôi nhận ra trong cái ánh mắt ấy có một vẻ gì đó như đang chế nhạo mình.

- Sari, đừng... đừng có kỳ quặc như vậy! - Tôi rống lên bằng một giọn

š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
 «  view previous novel view next novel »
 People Also View
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truong Cu
Mua Mua In The Wet
Dung Tran Cu
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Tinh Va Dien
Tao Loan
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Tim Tram
Tim Song
Truong Chi TVT
Vu Tru Cam
Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet
Toc Tien
Toc Tien
Truoc Vong Chung Ket
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tieng coi nha may
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Chuyen Tau 16 Gio 50
Hong Viec
Cua Song
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Ke hoach hoan hao
Tao Loan
Tao Loan
Chim phong sinh
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Cuọc Sóng Lang Thang Cua Anh Em Nhà Nhẹn
Huyen thoai bien
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Con doi trang khong lo
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian

 

 
Copyright © 2006 - 2014. All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy