Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : M : Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet - Tác Giả : Nevil Shute (Liễu Nga Đoan dịch)
- CHƯƠNG IV

Views: 19 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »

Vào tháng chín, David bắt đầu lái chiếc Ceres, máy bay đưa thư của Uùc trong phi đội Nữ hoàng, sau Dewar nưả tháng, cũng lái một chiếc tương tự đi Canada. Trước khi cả hai chuyến bay được thực hiện, cả hai phi hành đoàn phải làm cật lực trong một tháng do huấn luyện viên phi hành hướng dẫn toàn diện trên sàn máy bay của một chiếc Ceres do các nhà chế tạo dựng lên trong một nhà chứa máy bay trống. Khi bắt đầu sắp sửa bàn giao máy bay và chuyến bay bắt đầu xuất phát ở Halfield, phi hành đoàn đã thạo việc.
Ngoài việc huấn luyện làm quen với phi cơ, phi hành đoàn còn được huấn luyện sinh hoạt như một tập thể trong việc đáp xuống điều khiển bằng rađa thực hiện trong sương mù hoặc thời tiết xấu. Tất cả bọn họ đều có kinh nghiệm cá nhân. Thật vậy, kinh nghiệm bay trong thời tiết xấu là một trong những yếu tố chính trong việc tuyển chọn vào phi đội Nữ hoàng, nhưng giờ đây họ phải thực tập trên chiếc Ceres cho đến khi nào họ đặt được chiếc máy bay trên đường băng một cách đúng đắn và an toàn trong sương mù dày đặc nhất về ban đêm. Trước đấy khi còn ở trong công ty hàng không Anh quốc, họ đã được thực tập đáp trên phi cảng Hurn thuộc thành phố Hampshire. Mỗi tuần hai lần họ phải hạ cánh trên phi cảng ấy để thực tập những cuộc đáp xuống trong đêm tối suốt cả đêm. Đã là thành viên của không lực Hoàng gia Uùc, thì không được cấp chứng chỉ hàng không dân sự, nhưng không đoàn trưởng muốn huấn luyện cho họ, cho đến khi ông biết chắc rằng tất cả bọn họ có khả năng tương đương với những nhân viên giỏi nhất củacông ty hàng không Anh quốc. Trong suốt thời gian gia nhập phi đội Nữ hoàng. Họ phải đến Hurn để tham dự một lớp bồi dưỡng, một tháng một lần, bất cứ khi nào họ còn ở trên đất Anh.
Theo nguyện vọng của Nữ hoàng muốn nghỉ mát vào cuối thu ở Canada, và thể theo lời đề nghị, Nữ hoàng rời nước Anh trong chiếc Ceres đi Canada vào chiều tối mười hai tháng Mười một và bay thẳng đến Edmonton để khánh thành chương trình thuỷ điện Clearwater, chuyến bay mất khoảng tám tiếng đồng hồ, đến Vancouver nghỉ ít ngày rồi trở về Ottawa. Muốn thuận lợi dù sao cũng bay thử trên một chuyến trên con đường này trước khi đưa Nữ hoàng đi và nhóm phi hành Canada âm thầm chuẩn bị chuyến bay, có mời theo phi hành đoàn Úc làm hành khách để rút kinh nghiệm
Trước khi chuyến bay thử thực hiện, nhân viên phi hành của phi đội Nữ hoàng còn bị các quan khách quấy rầy, đó là những người quyền cao chức trọng, bỏ làm việc một buổi chiều lái xe xuống phi trường White Waltham trong tiết thu đẹp trời để tận mắt xem những chiếc máy bay mới. Phủ Cao uỷ cũng biết điều vì dù sao những người này cũng là đại diện cho quốc gia xứ xở và đã chi trả cho những chiếc máy bay này. Tướng tư lệnh không quân ngài William Bradbury cởi mở nói, ngài nhân chuyến đi về miền quê ghé lại. Còn tám viên chức từ những bộ khác nhau, cũng có những cuộc thăm viếng riêng rẽ, nhưng họ đều dấu không nói gì. Tất cả bọn họ đều muốn đến đây để giải trí thôi. Cuối cùng, không đoàn trưởng Cox nhận được một cú điện thoại từ quốc vụ Khanh , đặc trách Hàng không, huân tước Coles of Northfield, thông báo là ông ấy sẽ đến thăm chiều hôm ấy. Không đoàn trưởng tin lại cho hai vị chỉ huy trưởng
Huân tước Coles sẽ thân hành đến thăm chiều hôm nay.
Lạy Chúa! – chỉ huy trưởng Dewar nói – Phải nên làm sao đây? Nhưng chúng ta không ở trong khu vực của ông ta cơ mà!
Tôi ở và cả cái phi trường này nữa – đại tá Cox trả lời
À!, vâng – Dewar nói – Thế thì cứ để cho ông ta thanh tra Đại tá và phi trường, còn để cho chúng tôi yên. Đã lên lịch máy rađa ba giờ chiều nay, phải làm thôi. Không thể có người đi ra đi vào máy bay.
Đại tá Cox góp ý:
Thì cứ để cho ông ta xem máy bay của Nigger. Tôi sẽ trình bày với ông ấy là hai máy bay giống nhau.
David hỏi:
Huân tước Coles là ai? Ngoài chức vụ quốc vụ Khanh đặc trách hành không?
Trưởng xưởng đúc sắt – Dewar trả lời – Oâng ấy đã từng là người giỏi trong lực lượng nghiệp đoàn và đã là người lãnh đạo trong không lực Hoàng gia.
Môi David mím chặt lại, nhưng vì đại tá Cox đang ở đây nên cả phía Uùc lẫn Canada giữ ý không nói điều gì, họ đang suy nghĩ về hệ thống cai trị của nước Anh. David quay về phía không đoàn trưởng nói:
Để họ xem máy bay Tare cũng được. Thợ bọc ghế nệm đang làm việc trong buồng lái và đèn báo hiệu cánh phụ cũng đang được kiểm tra, nhưng chẳng hề gì.
Hai người nói chuyện với nhau về hai chiếc máy bay của Úc và Canada, chiếc Sugar và chiếc Tare.
Không đoàn trưởng nói:
Khi ông ấy đến, tôi sẽ giữ ông ấy vài phút trong văn phòng của tôi và sẽ đánh điện đi, anh sẽ ở trênmáy bay chứ? Nhớ xuống văn phòng tôi và chúng ta cùng trình bày cho ông ấy biết về chiếc máy bay. Nhớ thông báo cho Trung uý Ryder. Trung uý Ryder là cơ phó người Úc của chiếc Tare.
David đang làm việc với nhóm nhân viên phi hành trên máy bay thì anh thấy cô gái trực điện thoại đi qua nền nhà chứa phi cơ tiến về phía anh ta vào giữa buổi chiều. Anh ta đi về phía cô và hỏi:
Cần tôi chăng?
Cô gái trả lời :
Đại tá bảo tôi thưa lại với ông là Thủ tướng đang ở trong văn phòng của ông ta, có cả Huân tước Coles.
David hỏi lại:
Iorwerth Jones?
Thưa phải, ngài Thủ tướng ạ!
Thưa lại với ông, một phút nữa tôi sẽ đến. Tôi còn rửa tay đã .
Trong lúc rửa tay anh ta cũng suy đoán là buổi chiều hôm ấy chẳng có gì thuận lợi cả. Thủ tướng nước Anh chưa bao giờ ra khỏi nước Anh trừ một dịp đi nghỉ mát ngắn ngày ở Dinard và ông ta lo nghĩ rất ít cho Liên hiệp Anh, để đổi lại Liên hiệp Anh cũng lo nghĩ ít về ông ta. Sinh ra trong một thung lũng ở xứ Oen, ông đã làm công nhân hầm mỏ trong vài năm và khi còn là thanh niên ông đã là đảng viên. Về chính trị, đảng cộng sản không còn thiết thực đối với nước Anh, từ khi cuộc chiến tranh vĩ đại của Liên Xô, và ông đã từ bỏ đảng lâu lắm rồi, nhưng sự căm thù giai cấp của tuổi trẻ vẫn canh cánh bên lòng và ảnh hưởng rất nhiều đến công việc ông ta làm. Về năng lực và về khả năng trí tuệ, ông ta là nhân vật khổng lồ, cái đầu và đôi vai hơn tất cả những người trong nội các của ông ta. Oâng cũng đại diện cho nam Cardiff hai muơi năm qua ở quốc hội và còn ở vị trí ấy cho đến ngày tạ thế
David bước vào văn phòng của không đoàn trưởng và được giới thiệu liền. Anh ta trước đây chưa bao giờ diện kiến người nào trong hai vị ấy, mặc dầu vậy, anh ta xem hình trên màn ảnh vị Thủ tướng nước Anh rất nhiều lần, và đã quen thuộc với khuông mặt trắng chữ điền, mái tóc hoa râm thô cứng và đôi mắt rực sáng. Anh ta không biết gì về Huân tước Coles cả, chỉ thấy một người đàn ông nhỏ thó, mập mạp, da mặt hồng hào, thích uống bia, thích mang dép mềm, chẳng biết chút gì về máy bay hay không lực Hoàng gia.
Sau khi được giới thiệu, David nói:
Máy bay Tare đã sẵn sàng thưa ngài, trong đó có vài người đang làm việc. Nếu cần tôi sẽ mời họ ra khỏi máy bay.
Huân tước Coles hỏi ngay:
Làm thi đua hay khoán sản phẩm?
David liếc nhìn ông ta không hiểu. Đại tá Cox trả lời:
Thưa ngài không. Họ làm theo giờ và phụ trách phần bảo trì.
Quốc vụ Khanh phụ trách hàng không có vẻ bằng lòng
À, thế thì cho họ nghỉ tay đi.
Mấy người trong máy bay đi xuống và đứng trong nhà chứa máy bay. Cửa nhà chứa máy bay mở, và chiếc Tare nằm ở trong, một khối nhôm sáng bóng mượt, phía mặt trong sơn trắng. Bên ngoài, cách phi đạo trên một khu đất tròn đúc bêtông chiếc Sugar xếp hàng cùng phía với đài rađa cách hông cuối phi trường một dặm. Hình dạng và chiếc máy bay cũng dễ thấy, dầu nhìn ở xa, cánh hình tam giác, mũi nhô dài ra, động cơ nằm sâu có ống thông gió vào. Hai sĩ quan thay nhau thuyết trình trong năm phút về hình thức máy bay và những đặc tính tổng quát của nó cho các vị khách quí, cũng như họ đã thường làm trước đây và hiểu rằng các chính trị gia chẳng hiểu gì mấy. Có lúc khi nói về tầm hoạt động của máy bay là tám ngàn dặm hải lí, quốc vụ Khanh phụ trách Hàng không hỏi là nếu bay thẳng đến Aden mà không hạ cánh thì có đủ sức hay không? Hai sĩ quan trả lời, máy bay này đủ sức bay đến Colombo mà không cần hạ cánh, và vẫn còn bốn muơi phần trăm xăng dự trữ. Oâng ấy còn hỏi Colombo có xa hơn Aden không?
Đây cũng là điều bình thường đối với các sĩ quan và họ trở về với công việc trên chiếc máy bay ở trong nhà chứa máy bay. Trước khi lên cầu thang dẫn vào máy bay, hai nhà chính trị đi chậm sau các sĩ quan một chút, để nhìn toàn thể chiếc máy bay và nói nhỏ với nhau. Sau đấy Thủ tướng gọi không đoàn trưởng đến bảo:
Thế cái đồ chết tiệt này giá bao nhiêu?
Đại tá không đoàn trưởng trả lời:
Chiếc máy bay, thưa ngài? Tôi e khó trả lời chính xác được. Phủ cao uỷ nắm giá đấy ạ! Tôi nghĩ mỗi chiếc phỏng chừng bốn mươi ngàn Anh kim, tuy đấy chỉ là lời đồn
Thủ tướng quay về phía David:
Anh có biết giá cả của nó không?
Thưa Thủ tướng, không ạ! – David trả lời – Tôi không được phép biết những gì không thuộc lĩnh vực của mình, vì không phải công việc của tôi.
Oâng Jones nhìn trừng trừng David:
Thế vị trí của anh là gì trong công tác này? Ai trả lương cho anh?
Thưa ngài, tôi là sĩ quan của không lực Hoàng gia Úc – vị sĩ quan điềm tĩnh trả lời – Tôi được chính phủ Liên bang trả lương.
Có bao nhiêu người như anh ở đây được chính phủ Uùc trả lương?
Dạ tám người, kể cả tôi. Đấy là phi hành đoàn.
Có bao nhiêu người ở đây được chính phủ Anh trả lương?
Đại tá Cox trả lời:
Tôi và cô gái phụ trách điện thoại, thưa ngài. Phủ cao uỷ Canada và Úc đã thống nhất về kinh phí cho phi đội, trừ những kinh phí có liên quan đến nội bộ Hoàng cung.
Theo tôi như thế là quá phung phí tiền bạc – Thủ tướng tiếp tucï nói – Nếu Nữ hoàng muốn đi Úc, ngài cứ đăng kí vé máy bay như mọi người, nếu không ngài đi bằng tàu thuỷ
Một sự yên lặng ngột ngạt đang lan ra. Huân tước Coles lên tiếng trước
Thôi mà, hãy đi xem đã. Chúng ta đã đến đây rồi! Tôi nghĩ là không lâu đâu!
David tuy không niềm nở nhưng lịch sự nói:
Thưa ngài, cầu thang đây ạ!
Trong lòng đang sục sôi căm thù nhưng không hiểu sao anh ta cũng biết kiềm chế không bộc lộ cơn giậnvà bắt đầu thuyết trình về chiếc máy bay. Anh ta đã hướng dẫn họ xem mọi thứ trong thân máy bay từ ngăn hành lí ở sau đuôi cho đến phòng rađa ở trước mũi. Thủ tướng chẳng thấy gì hứng thú cả. Có lần ông nói:
Chỉ phí tiền dân lao động.
Oâng ta dừng lại ở cửa buồng lái Hoàng gia, nơi có những mẫu vải hình bồ câu màu xám và những tấm trang trí cây sồi bằng lụa
Tôi biết ai đã dán những hình này lên – Thủ tướng nói – Thằng cha già điên chết tiệt Bob Menzies chứ ai. Hắn là thằng da đen trong rừng. Hắn phải học cách đừng chỏ mũi vào nhữnggì không liên quan đến hắn.
David bình tĩnh trả lời:
Tôi chẳng biết gì về điều ấy cả nhưng tôi đoán chắc là ngài đã lầm. Ngài Robert Menzies rút lui khỏi chính trường khi tôi còn nhỏ. Bây giờ ông ấy đã quá già, cũng đã tám muơi lăm tuổi rồi! Oâng ta chẳng thể làm được gì đối với quyết định cung cấp loại máy bay này!
Anh không dạy tôi đấy chứ? – lời ông Thủ tướng – Tôi biết mùi xú uế của giả rồi!
Những sự kì diệu trong việc thiết kế máy bay chẳng có nghĩa gì đối với những người này. Trong buồng lái của sĩquan hoa tiêu, quốc vụ khanh đặc trách Hàng không phát biểu
Thế anh để súng hoả hiệu chỗ nào?
Những kí ức mờ nhạt về chiếc máy bay hành quân song hành với bộ binh thời xa xưa hiện về trong trí nhớ của viên sĩ quan phi hành
Súng hoả hiệu nào? Chúng tôi đâu có mang theo.
Thế làm sao anh thông báo cho dưới đất khi anh muốn hạ cánh?
Thưa ngài, đâu cần làm như thế. Chúng tôi trang bị bao nhiêu là máy vô tuyến.
Thật khó mà bắt đầu lại từ đầu, để giải thích chuyến bay trên năm mươi ngàn bộ, thì có bắn pháo sáng cũng không thể thấy được và một chiếc máy bay theo cỡ này thì không phải bạ đâu cũng hạ cánh được.
Anh phải có súng hoả hiệu – quốc vụ Khanh nói – Anh Cox, nhớ nhắc anh ta phải mang theo súng hỏa hiệu.
Thưa ngài, tôi nhớ.
Huân tước quay về phía thủ tướng
Chính ông cũng nên trông coi những việc này. Nếu chiều nay tôi không đến, họ có thể đi mà không mang theo súng hỏa hiệu.
Cuối cùng hai người khách lên xe trở về Luân Đôn, còn lại David ở lại trong văn phòng với đại tá không đoàn trưởng. Trong một lúc cả hai người khó có thể đưa ra nhận xét đầu tiên. Một chốc sau, đại tá Cox buồn bã nói:
Để xem thử, tôi có thể kiếm đâu ra một cây súng hỏa hiệu, Nigger. Có thể ở bộ binh có đấy!
David mỉm cười:
Mừng anh. Chúng tôi cũng có những người như thế ở Uùc.
Cũng có thể – đại tá không đòan trưởng nói – Nhưng không ai như cái ông quốc vụ Khanh đặc trách hàng không của chúng tôi.
Hình như chẳng có gì có lợi khi phải nói ra sự dị biệt giữa người Úc và người Anh và David cũng nhận ra rằng cũng khó khăn không kém khi phải thảo luận những sự việc đã xảy ra chiều hôm nay với Dewar, sau khi anh ấy đã kiểm tra bộ phận rađa trên chiếc Sugar trở về. David trở về văn phòng và ngồi suy tư mãi hơn nửa tiếng đồng hồ. Sau đấy anh ta nhấc điện thoại lên và yêu cầu được gặp cô Long ở văn phòng phụ trách bí thư trong Hoàng cung.
Gặp ngay cô ta ở đầu dây, anh ta hỏi liền:
Cô Long, tôi là Nigger Anderson
Chào anh, Nigger. Anh ở đâu gọi đến vậy?
White Waltham. Bọn anh vừa tiếp quốc vụ Khanh và Thủ tướng đến thăm máy bay
Ồ…Em không nghĩ là thiếu tá Macmahon biết tin ấy.
Mời em dùng cơm tối với anh nhé, Rosemary? Anh có chuyện muốn nói với em
Về những người bạn khiêm tốn ấy chứ gì, phải không anh Nigger?
Đúng.
Em không biết là anh có nên nói không nữa?
Anh đâu phải là người nhiều chuyện. Chỉ hỏi em một hai câu thôi, mà anh cần biết câu trả lời. Chúng ta có thể ăn tối ở câu lạc bộ không quân và sau đấy đi xinê em nhé!
Em muốn nhận lời mời của anh lắm nhưng không biết sẽ trả lời những câu hỏi nào. Em không muốn chúng ta nói chuyện tầm phào ở phòng tiếp tân, anh hiểu chứ? Thế anh muốn gặp em lúc nào?
Tối mai
Tối mai em rảnh
Định giờ xong là họ cúp máy. Họ gặp nhau trong phòng đặc biệt dành cho nữ giới trong câu lạc bộ. Anh ấy đến trước đón nàng
Em đến được thật là quí hoá quá – anh ấy nói – Anh biết như thế này là làm phiền em lắm phải không?
Chàng giúp nàng cởi áo khoát và gọi một ly xê-ri và một ly cốc teo cà chua. Chàng nói:
Anh đã xem qua đề phim. Em đã xem Red Coral do Judy March đóng chưa?
Nàng lắc đầu:
Em nghe nói phim hay lắm
Chàng đi vào sắp xếp chỗ ngồi ăn và khi trở về họ nói với nhau những chuyện chẳng quan trọng gì để chờ giờ dùng bữa tối. Phòng ăn khá đông, các bàn kê sát nhau, khi ngồi xuống cô gái nhìn quanh dáng lo âu. Xong món sò, cô nàng hỏi:
Thưa chỉ huy trưởng, xin cho biết câu hỏi đầu tiên. Chàng mỉm cười:
Có thể cho anh bắt đầu bằng cách kể lại những chuyện đã xảy ra?
Nếu anh muốn – nàng nói – Em cũng đã biết hầu hết câu chuyện. Oâng Cox đã nói chuyện với thiếu tá Macmahon sáng nay và sau đấy có một vài sự vụ văn thư. Dầu sao, anh cứ kể đi
Anh ta rút ngắn câu chuyện đã xảy ra ngày hôm đó và làm cho lời kể có vẻ khách quan hơn. Trong lúc chàng nói, nàng nhìn quanh đến hai ba lượt. Cuối cùng chàng nói:
Thế là hết chuyện và anh cũng chẳng thích chút nào!
Cô nàng nói:
Vâng, em biết là anh không thích rồi!
David ngồi trầm ngâm một chút rồi nói:
Anh cũng nhận biết có những khó khăn cho hai nước Úc và Canada khi xung phong làm những việc cho Vương triều, mà nước Anh không thể làm nổi hay không muốn làm – cuối cùng anh ta nói thêm – Việc thì nhỏ nhặt nhưng ông ta lại để tâm thù oán
Chàng liếc nhìn nàng:
Anh biết anh chỉ đến đây để lái máy bay, nhưng những chuyện như này nếu xảy ra, anh phải nắm tình hình chung lúc này hay lúc nào khác. Thà là anh theo lời khuyên của em – anh nhìn vào mắt cô ta – Thế giữa chính quyền và Vương triều có gì xấu đi chăng?
Nàng liếc nhìn căn phòng đông người một lần nữa
Em không thể bàn cãi vấn đề này với anh đâu anh Nigger ạ! Dầu sao thì không phải ở đây
Anh không bắt buộc em phải trả lời – chàng nói – Nhưng anh có thể nói điều đó với em và anh sẽ tìm ra giải pháp đối phó
Chàng dừng lại một chút rồi nói tiếp:
Nữ hoàng của anh mà cũng là của em. Nữ hoàng của nước Uùc và cũng là của nước Anh. Chính phủ nước anh gửi anh đến đây là để phụng sự Nữ hoàng của chính chúng ta. Anh phải biết một số khó khăn mà Nữ hoàng đang gặp phải
Nàng trả lời:
Thế không ai nói cho anh biết nhiệm vụ trước khi nhận công tác này sao?
Chàng lắc đầu. Nàng tiếp tục:
Họ có bổn phận phải nói cho anh biết. Sớm hay muộn gì điều đó cũng xảy ra thôi
Anh có thể tìm ra được – chàng nói – Anh có thể đánh hơi nơi này, nơi khác, hoặc lắng nghe các chuyện tầm phào là rõ như hai cộng hai là bốn vậy. Nhưng anh muốnbiết chuyện gì sắp xảy ra mà không mất thì giờ. Thà em cứ thật thà khai báo cho anh vì em đã biết rõ cả.
Em sẽ không nói được câu nào nữa – nàng phát biểu – Vì kế bàn chúng ta là John Llewellyn Davies, và bên kia là Henry Forbes. Chúng ta hãy nói chuyện gì khác đi anh!
Các tên ấy chẳng có nghĩa gì đối với chàng, nhưng chàng vẫn mỉm cười nói:
Được thôi.
Xong buổi uống cà phê trong phòng khách, cô ta nói:
Anh có phải là dân ghiền xem phim không nhỉ?
Không hẳn thế! – chàng trả lời – Thế em muốn làmmột cái gì khác chăng?
Em có căn gác xép ở tầng chót căn nhà ở đường Dover. Chúng ta đến đấy nói chuyện – nàng đề nghị
Hai người rời khỏi câu lạc bộ và đi dọc con đường Pall Mall và đi ngược lên con đường James. Khi đang đi, nàng hỏi chàng:
Anh có từng nghiên cứusử học nhiều không anh?
Chàng lắc đầu :
Không em ạ. Tất cả việc học của anh chỉ là có kiến thức để thi vào không lực. Anh không dành nhiều thì giờ để học sử đâu
Nàng bước đi trong im lặng, một chốc mới nói:
Thật đáng tiếc khi một điều gì đó luôn luôn phải bị bỏ qua
Đúng vậy – chàng trả lời – Nếu luôn luôn điều đó cuối cùng đã trở thành quan trọng
Họ đi đến con phố Dover và nàng mở cửa bước vào một con đường nhỏ giữa tiệm uốn tóc và tiệm thuốc tây. Lối vào có trải thảm đẹp và trang trí hoa văn vì nó dẫn vào phòng chụp ảnh của tiệm ảnh ở lầu một và hai, lên trên nữa sự trang trí có vẻ xấu hơn. Đến tầng chót, nàng mở thêm một cánh cửa khác và hai người đi vào phòng khách, từ phòng khách có một cánh cửa thông sang phòng ngủ, bếp nhỏ và phòng tắm.
Nàng bước qua lò sưởi đến vặn sáng hai ngọn đèn đọc sách bên cạnh hai cái ghế bành bọc vải hoa sặc sỡ. Nàng nói:
Mời anh ngồi và xin cứ tự nhiên. Em chỉ vắng mặt một phút thôi
Nàng đi vào phòng ngủ và khi trở ra , chẳng mặc áo khoác
Mời anh uống vơi em ly cà phê nhé!
Nếu chưa pha thì thôi em ạ!
Cô nàng cười :
Mỗi sáng em đều có pha sẵn cà phê trong bình lọc. Chỉ cần hâm lên thôi
Chàng đi theo nàng vào bếp và đứng nhìn nàng nấu ăn
Em chọn chỗ này cũng xinh đấy chứ – chàng nói. Nàng biểu đồng tình:
Cũng không tệ lắm. Hơn nữa là nơi trung tâm, gần Hoàng cung, em chỉ đi bộ một chút băng qua công viên là tới ngay. Em đã ở đây được ba năm
Chàng đứng nhìn nàng pha cà phê, nét duyên dáng mảnh mai làm chàng thắc mắc không hiểu nàng bao nhiêu tuổi. Hai mươi sáu hay hai mươi bảy không chừng. Nàng chẳng đeo nhẫn. Nàng nhìn lên và đưa cho chàng ly cà phê bốc khói, tự mình cầm một ly và cả hai người đi trở về phòng khách. Nàng bậc núm lò sưởi điện và cả hai người cùng ngồi vào ghế bành
Giờ đây nàng mới bắt đầu thổ lộ
Anh phải nên hiểu tình hình chung, anh David ạ! Nếu anh thông suốt rồi thì chúng tachẳng cần bàn về những chi tiết, bởi vì trước sau gì anh cũng hiểu những điều đó thôi, cũng như anh sẽ cần chúng. Thế dân số Úc bao nhiêu?
Có lẽ độ hai mươi bảy triệu – David trả lời – Con số ấy vẫn tăng lên hàng năm. Cô nàng gật đầu:
Em nghĩ có lẽ đúng. Canada vào khoản ba mươi hai triệu dân và còn tăng lên rất nhanh. Nước Anh ba mươi tám triệu dân và còn giảm xuống nữa, vận tốc giảm thiểu là một năm gần một triệu
Đúng thôi – nàng nói – Theo em nghĩ, việc đầu tiên là số người di tản. Số người rất lớn trong bọn họ về chính trị theo cánh hữu. Một người lìa bỏ xứ xở để qua Úc là một người dám đánh cá cuộc đời mình. Anh ta từ bỏ mọi thứ mà anh ta biết, từ bỏ sự an toàn anh ta đang có trên quê hương tại nước Anh để đến Canada hay Úc làm lại cuộc đời. Anh ta chẳng biết gì nhiều như phúc lợi xã hội ở các nước ấy. Anh ta hiểu rằng nếu anh ta thất bại, anh ta sẽ khốn đốn ở Canada hay ở Uùc hơn là trên quê hương. Anh ta ra đi vì anh ta thích một loại đất nước như thế, mà ở đấy anh ta có cơ may tạo dựng cơ nghiệp cho chính mình
Anh nghĩ cũng đúng thôi – David nói – Chẳng có bao nhiêu người thuộc đảng xã hội nhiệt tình trong số dân di tản từ nước Anh đâu
Nàng gật đầu:
Do đó các anh hối hả có một chính quyền thuộc đảng Tự do ở Úc. Xem nào, anh đã có một chính quyền thuộc đảng Lao động từ năm 1970 đến năm 1973 và trước đấy là chính quyền của nhóm Calwell và nhóm Evatt. Em không tin, các anh đã có chính quyền hơn mười năm thuộc đảng Lao động trong vòng ba muơi năm qua
Thì đúng vậy, chứ sao? – David có vẻ suy tư nói tiếp – Chắc em nghĩ rằng những người di tản toàn là đảng Tự do?
Các lọn tóc sau tai nàng sao mà quyến rũ đến thế! – David thầm nghĩ .
Nàng trả lời:
Em chắc như thế. Và đấy cũng là điều đã giúp cho xứ xở anh thịnh vượng. Cũng một phần nào, nhờ đấy mà kinh tế phát triển. Nhưng ở đây, nước Anh, kết quả lại ngược lại. Chúng tôi chỉ có chừng muời năm cho những chính quyền bảo thủ trong vòng ba muơi năm qua, vì tất cả những người đi dịnh cư ở Canada và Úc đều thuộc đảng bảo thủ tận đáy lòng họ. Đấy là sự khác biệt lớn lao đầu tiên giữa xứ sở này và Úc và trong mọilĩnh vực nó đều mang màu sắc ấy. Anh là xứ sở của cánh phải và em là của cánh trái
Chàng gật đầu nhìn khuôn mặt nàng một bên khi nàng đang đăm đăm nhìn vào lò sưởi điện. Nét mặt nàng rất thanh khiết với làn da có pha chút màu nâu ấm áp, có lẽ là những ngày đi thuyền buồm
Em nghĩ rằng các nhà làm sử sẽ nói rằng chủ nghĩa xã hội đã là một điều thuận lợi cho nước Anh – nàng suy nghĩ rồi nói tiếp – tất cả quốc gia đều trải qua những thời kì may mắn cũng như rủi ro và Anh quốc đã trải qua một thời kì xui xẻo trong bốn muơi năm qua. Giờ này thì cũng đến thời kì dứt điểm. Khi chúng ta nuôi được dân số của chúng ta, mọi việc thình lình rồi cũng sáng tỏ và những nhà kinh tế học nói rằng chỉ còn năm năm nữa thôi ở phía trước. Rồi có lẽ chúng ta có thể thử nghiệm xí nghiệp tự do một lần nữa. Nhưng trong lúc chúng ta phải cùng nhau làm việc để vượt qua thời kì lộn xộn, thì chủ nghĩa xã hội có lẽ tốt nhất để ổn định
Có thể như thế lắm chứ! – chàng nói – Nhưng các anh, những người Úc không phải đồng hội đồng thuyền
Anh nên cố gắng và thông cảm – nàng nói – Anh cũng nên hiểu tại sao nước Anh phát triển khác với nước Úc.
Nàng quay đầu lại để đối diện với chàng. Chàng bắt gặp đôi mắt nâu trong sáng và thình lình cảm thấy thích thú được ngồi cạnh nàng, trao đổi với nàng câu chuyện khá chân tình và đứng đắn. Chàng nghĩ có lẽ, nếu đi xinê chắc gì đã được hạnh phúc như vậy!
Và giờ đây anh đã hiểu và thông cảm vì sao người Anh lại bất hợp lí như thế. Một đất nước rất mạnh về chủ nghĩa xã hội như nước Anh lại phải chấp nhận một nền cộng hoà. Vương triều cai trị bằng quyền lực thiêng liêng và đối với đất nước này, vị trí của Vương triều vẫn còn là thiết yếu. Quyền lực ấy đối đầu hoàn toàn với tất cả nguyên tắc của một nền dân chủ, đặc biệt là nền dân chủ xã hội. Bất cứ dân tộc nào khác, trừ dân Anh, đã huỷ bỏ nền dân chủ lâu rồi, nhưng dân Anh không giống vậy. Họ yêu vua và Nữ hoàng của họ. Dân tộc Anh sẽ không đụng đến Vương triều, ngay cả những Hoàng cung họ cũng không đụng đến. Khi chính quyền Bevan cố đặt thu nhập quốc gia vào luật Hampton năm 1960, chính quyền đã bị hạ bệvà đảng bảo thủ lên thay. Chính Nữ hoàng đã từ bỏ hai miền đất của Vương triều: Balmoral ở Scotland và Sandringham ở đông nam nước Anh vì vấn đề kinh tế tuy dân Anh vẫn không bằng lòng như thế. Dân Anh là hoàn toàn bảo hoàng tự trong đáy lòng, dầu họ là chủ nghĩa xã hội. Thật không hợp lí chút nào, nhưng đó là cách sống của họ
Chàng cười nói:
Nếu sự thật như thế thì cũng tốt cho chúng ta. Nếu không phải vì Nữ hoàng, chúng ta có lẽ sẽ không có nhiều vấn đề chung với nước Anh.
Nàng gật đầu:
Ngài Vua cha và Nữ hoàng ngày nay thật khôn khéo. Họ đã hiệp nhất Liên hiệp Anh, khi mọi sự sắp sửa tan rã. Họ đã làm một công tác tuyệt diệu, riêng ở Anh, dầu sao, cũng đã có một thời kì thối nát – cô ta ngần ngại nói – Các Vua và Nữ hoàng đã có những giai đoạn dễ dàng ở những nước theo cánh phải. Do đó Nữ hoàng mới được sự giao hiếu tốt đẹp với ông Hogan của Úc và ông Delamain của Canada
Chàng cười nói:
Và vì sao mọi sự chẳng mặn nồng gì với ông Iorwerth Jones?
Em có nói vậy đâu! – nàng sửa lại. Chàng trả lời:
Vâng, nhưng anh có thể thấy được điều ấy, vẫn đúng như thế cả – chàng dừng lại một lúc rồi nói tiếp – Những nhà khoa học người Anh, những kỹ sư người Anh và ngay cả Nữ hoàng. Kể cả những điều chúng ta mến và ngưỡng mộ ở nước Anh này. Anh chẳng mảy may nghĩ về chính quyền của nước em.
Nàng quay đi và nhìn vào lò sưởi một lần nữa:
Bây giờ vấn đề bầu bán lại rộn lên. Anh đã kinh qua chuyện ấy qua các tiểu bang của nước Úc và đã nhận thức một hệ thống dân chủ hiện hữu
Chàng ngạc hiên hỏi:
Điều đó đang gây khó khăn ở đây sao?
Nàng trả lời:
Em nghĩ là có đấy – ngừng một lát nàng nói tiếp – Người Tân Tây Lan và Uùc trước đây đã một lần như thế, khi phiếu bầu dành cho phụ nữ. Các bạn đã thử ở một tiểu bang thành công, sau đó mới đem áp dụng cho toàn quốc. Các bạn đã đặt chúng tôi vào một tình huống khó xử. Và giờ đây lại xảy ra nữa…
Chàng hỏi lại:
Thế nước Anh lấy làm tiếc vì bị bắt buộc cho phụ nữ quyền bầu cử?
Nàng mỉm cười:
Dĩ nhiên là không. Dân Anh rất vui mừng với phiếu bầu nhiều thành phần, đã một lần họ làm quen với phiếu bầu này. Nhưng điều đó có nghĩa là những thay đổi vĩ đại
Anh đánh cá về điều đó – chàng bi quan nói – Em đừng khật khùng như huân tước Coles lãnh trách nhiệm không lực Hoàng gia và cũng đừng nên như ông Iorwrth Jones
Nàng trả lời ngay:
Dĩ nhiên rồi. Đó là cái khó khăn người Uùc và người Canada đã gây nên cho chúng tôi, cũng như các anh thực hiện phiếu bầu cho nữ giới. Anh đừng trông mong ông Iorwrth Jones mến các anh nhiều đâu!
Chàng ngẩng cao đầu nói:
Phương cách chúng tôi làm là đúng. Người dân thích điều ấy có thể không được bầu vào Hạ viện. Họ không bao giờ được trở thành bộ trưởng
Cô nàng nhìn chàng tươi cười và như thế là chàng đã thỏa lòng vì chàng chỉ sợ làm nàng phật ý.
Anh không thể trông đợi Iorwrth Jones để ý đến điều ấy đâu. Dân chúng đã đặt ông ta vào nguyên tắc một người một phiếu bầu. Oâng ta tin tưởng vào nguyên tắc ấy; vì ông ta tin tưởng như thế nên ông ta là người ngon lành nhất, của đất nước và trở thành Thủ tướng. Có lẽ ông ta tin vào phiếu bầu nhiều thành phần cho nên mới rơi vào bẫy của Tory và mất chức. Có lẽ ông ta tin vào các chính trị gia Úc và Canada đang trở lại giải pháp của tập đoàn Tory để bắt buộc việc bầu cử trên nước Anh do áp lực của Liên hiệp Anh – nàng cười tươi nói tiếp – Trên tấtcả mọi chuyện , chính quyền của nước Úc đã chọn lúc này để hành động và trao tặng máy bay và phi hành đoàn cho Nữ hoàng để việc đi lại của Nữ hoàng được dễ dàng và thăm viếng nhiều hơn ở các xứ uỷ trị.
Chàng nói:
Nữ hoàng của chúng ta hay nói cách khác, Nữ hoàng của em muốn tuần du qua mỗi nước trong Liên hiệp Anh, để đáp ứng với số dân da trắng trong nước đó, mỗi năm Nữ hoàng chỉ cần ở lại trong nước ba tháng là đủ. Nếu có đi thăm thêm các dân tộc da màu, thì thời gian trên chỉ còn lại nửa tháng – chàng nghĩ một lúc rồi nói tiếp – Như vậy là đã hai năm Nữ hoàng chưa đến Tharwa. Người dân Uùc cảm thấy chưa có sự mua bán sòng phẳng
Nữ hoàng cũng biết thế, anh Nigger ạ! Rosemary trầm tĩnh nói - Nữ hoàng hiểu rất rõ người dân Uùc đang nghĩ gì, nhưng Nữ hoàng đang gặp khó khăn
Chắc chắn như vậy rồi! Anh cá với em đấy! – chàng nói với vẻ đăm chiêu – Anh cũng chả thích công việc của Nữ hoàng
Vâng, đôi khi em nghĩ Nữ hoàng nhận lấy trách nhiệm còn khổ hơnbất cứ một người phụ nữ Anh nào khác
Nàng đứng dậy rời khỏi ghế ngồi và hỏi:
Anh uống thêm cà phê nữa nhe.ù Chàng cũng đứng dậy lên theo:
Anh phải đi ngay bây giờ
Chàng nói và nghĩ ngay đến công việc của nàng là phải thận trọng trong lời nói để giữ uy tín cho Nữ hoàng, đúng ra thì chàng phải giúp đỡ nàng mới phải:
Hầu như anh đã hỏi hết các câu hỏi rồi!
Nàng nuối tiếc:
Đang còn sớm mà anh. Hãy ngồi lại uống với em ly cà phê hay một lon bia , nếu anh thích
Chàng lắc đầu:
Anh có bao giờ uống bia đâu!
Thế anh không uống gì cả sao?
Chàng lại lắc đầu:
Hồi còn nhỏ, anh chẳng uống gì cả. Anh muốn để dành tiền mua sách hay đóng tiền vào câu lạc bộ hàng không. Rồi khi anh đã trở thành một sĩ quan hoa tiêu, anh thấy vui trong lòng là chưa bao giờ uống rượu. Anh nghĩ rằng em cũng sẽ khoẻ hơn nếu em không uống
Uống với em một ly cà phê nữa đi anh, còn sớm mà!
Nàng đi vào bếp, bật máy hâm bình lọc cà phê, rửa lại mấy cái ly và chế cà phê đen, rồi mang ra phòng khách, tránh không để sánh ra ngoài. Chàng đỡ ly cà phê từ tay nàng và nói cám ơn. Đứng bên cạnh lò sưởi , chàng hỏi:
Thế Nữ hoàng đứng về phe nào trong phiếu bầu nhiều thành phần? Nữ hoàng suy nghĩ như thế nào về chuyện ấy?
Cô gái cười:
Em không biết, anh Nigger ạ! Nữ hoàng có bao giờ tâm sự với em đâu. Và dầu có đi nữa, em cũng không thể bật mí cho anh hay một ai khác.
Chàng cũng cười theo:
Thế em chẳng có quan niệm của riêng em sao?
Nàng trả lời chắc nịch:
Không có! Tất cả những quan điểm em có đều dựa trên những tài liệu có in dấu đỏ trên đầu với các chữ KÍN, TỐI MẬT, CHỈ ĐỂ NỮ HOÀNG ĐỌC MÀ THÔI
Chàng nói:
Được rồi! Anh không nói nữa. Anh nghĩ là em nói cho anh biết đủ rồi!
Em đã nói gì cho anh biết đâu – nàng nói – Chúng ta vừa mới hàn huyên về nước Anh và tại sao nước Anh lại khác với nước Uùc.
Chàng cười:
Em có lí riêng của em mà!
Hai người ngồi xuống bên cạnh ly cà phê. Chàng lại nói:
Em đã biết số phận khắc nghiệt về phiếu bầu của nữ giới. Ơû đâu em có được những tin tức này, có phải từ Úc và Tân Tây Lan chăng?
Chỉ cần chọn một trong số các tin tức ấy là nhớ rồi! – nàng trả lời – Em là đàn bà, nên em thích những gì liên quan đến phụ nữ hơn anh. Hơn nữa em học sử ở đại học Oxford.
Em đã đến Oxford, phải không?
Nàng gật đầu:
Em ở tại thị trấn Somerville
Thế em tìm ra công việc này cũng ở đấy sao? – chàng lại hỏi cốt để tìm ra số tuổi của nàng
Không hẳn thế – nàng trả lời – Em đã theo học một lớp đánh máy tốc kí và rồi kiếm được việc ở một văn phòng nước ngoài. Em đã ở đấy hai năm và sau đấy nghe ở văn phòng bí thư cần người, em đã đến gặp cô Porson và được nhận vào
Sự phỏng đoán của chàng không xa thời điểm là mấy, nàng có lẽ là hai mươi bảy tuổi. Chàng tiếp tục hỏi:
Gia đình của em cũng ở Luân Đôn chứ?
Nàng lắc đầu:
Ba mẹ em sống ở ngoại ô Oxford, nơi ấy có tên là Boar’s Hill. Oâng cụ là giảng viên của trường New College
Chàng hỏi:
Cuối mỗi tuần vào mùa hè, em đều đi thuyền phải không?
Nàng trả lời:
Bất cứ lúc nào đi được. Cứ bốn thứ bảy, em lại trực một ngày tại Hoàng cung. Thay vào đấy em được nghỉ bù vào ngày thứ hai. Em thường về gia đình thứ bảy, Chủ nhật và trở lại sáng thứ ba. Em thường ở Itchenor với những người thân vào mùa hè hay đi ra ngoài với bác Ted của em
Đấy là em đi thuyền nhỏ bằng cao du ở Itchenor, phải không? Nàng gật đầu:
Em có một chiếc muời bốn tấn ngon lành lắm, em thường đua với một cô gái khác, Sue Collins – sau một phút lưỡng lự, nàng kể tiếp – Chúng em thật may mắn trong một vụ phá sản. Cũng may, tuy bị sụm hết nhưng không mất đồng nào!
Phải vụ phá sản năm 1970 không?
Nàng gật đầu:
Hầu hết những người quen em đầu mất trắng
Thiệt hại đến thế cơ à? Dĩ nhiên, hồi ấy anh còn nhỏ tuổi, chỉ nghe kể lại, nhưng không rõ ràng lắm
Nàng nói tiếp:
Thảm bại lắm! Hầu hết ai cũng có chút ít tiền để dành cho tới khi ấy, trông chờ vào bảo hiểm hay cái gì khác nhưng rồi không ai được gì cả. Cá nhân em không nhớ gì cả vì hồi ấy em quá nhỏ, nhưng tai nạn ghê gớm lắm
Chàng hỏi lại:
Thế nguyên nhân làm sao?
Em nghĩ là do di tản – nàng trả lời – Khi người ta bắt đầu di tản, mọi việc cũng tốt đẹp cả, nhưng khi số bốn năm triệu người rời khỏi nước Anh, mọi con phố đều có căn nhà trống. Khi chuyện ấy xảy ra, nhà cửa chẳng còn giá trị gì nữa. Trước lúc ấy, người dân thường mua nhà, đó là cách tiết kiệm tiền. Nhưng rồi cơ ngơi sản nghiệp chẳng còn gì giá trị gì nữa, tiền cũng tiêu tan – nàng nói tiếp – Người dân thường mua nhà qua trung gian, hợp tác xã xây dựng , họ ứng tiền cho căn nhà và giữ văn tự bán nhà. Dĩ nhiên hợp tác xã này phá sản và kéo theo luôn các công ty bảo hiểm. Các công ốc cũng thế, chẳng còn giá trị gì, chỉ còn lại những cơ quan trống rỗng ở khắp nơi. Cuối cùng là một sự phá sản tài chính rộng lớn làm mọi người mất tất cả tiền tiết kiệm
Chàng chầm chậm gật đầu:
Anh không nghĩ là ở nước Úc lại có vụ như thế!
Thì em có nghĩ là nước của anh có đâu. Anh luôn luôn may mắn mà! – nàng cười tinh nghịch – Chuyện khôi hài là rút cuộc chẳng ai làm sao cả vì tất cả đều cùng hội cùng thuyền, nhà cửa vẫn còn đó. Điều đó có nghĩa là chính quyền tiếp nhận những cao ốc ở thôn quê, nếu không những cao ốc này sẽ sụp đổ vì thiếu bảo quản. Do đó thực tế mọi căn nhà và cao ốc ở thôn quê đều thuộc nhà nước quản lí trong hiện tại
Đó có phải là nguyên nhân không? – chàng hỏi lại – Anh rất thắc mắc về chuyện ấy. Anh nghĩ có lẽ do chủ nghĩa xã hội
Nàng lắc đầu:
Thực sự em nghĩ do chính quyền của ông Eden tạo nên.
Chàng lại hỏi:
Giờ đây có nhà nào còn được xây ở Anh không?
Nàng lại lắc đầu:
Em không nghĩ có căn nhà nào được xây ở Anh trong vòng mười năm trở lại đây
Như thế chúng ta chẳng làm được cái gì khác – chàng nói – Khắp nơi trên thế giới nhà mọc lên như nấm.
Nàng hỏi:
Mình có thể xây nhà được không anh?
Sao không, nếu em có tiền.
Một căn nhà tốn chừng bao nhiêu?
Một căn nhà nhỏ bình thường với ba phòng ngủ tốn vào khoảngbốn đến năm ngàn bảng. Tường lợp ván, thế thôi!
Cô nàng lại hỏi:
Cái gì bạn cần phải có để xây nhà? Làm cách nào để có đất?
Chàng liếc nhìn nàng:
Em chỉ việc mua, thế thôi
Tìm đến chủ đất và mua ngay đất của chính ông ta, phải không anh?
Đúng vậy
Rồi trả tiền xây dựng để người ta xây nhà cho mình?
Chàng gật đầu:
Nếu em không đủ tiền, em đến gặp hợp tác xã xây dựng mượn một ít. Nhưng điều quan trọng là em phải có sẵn một ít tiền
Thế người bình thường có thể góp tiền tiết kiệm đủ mà làm nhà không, ngoài số tiền người ấy làm ra? – nàng lại hỏi
Anh nghĩ là được – chàng trả lời – Anh đã góp tiền tiết kiệm được hai ngàn Anh kim từ khi anh vào không quân
Nàng trố mắt nhìn chàng ngạc nhiên:
Hai ngàn Anh kim, nhưng anh lãnh lương được bao nhiêu?
Là một chỉ huy trưởng, với tất cả phụ cấp, một năm anh lãnh được tám trăm. Như vậy nếu tính ra tiền Anh là hai ngàn bảy trăm bảng
Như vậy là đại tá Cox chỉ lãnh bằng nửa lương anh thôi – nàng reo lên. Chàng cười:
Anh đâu biết, anh chỉ đoán thôi. Cũng đáng tiếc đấy, nhưng vậy rồi biết làm sao! Nguyên do cũng vì đồng tiền mất giá!
Nàng lại nói:
Anh lãnh lương gần gấp đôi một dân biểu quốc hội Anh. Em không hiểu tại sao công chức Úc lại được lãnh lương như thế!
Đại biểu quốc hội nước anh mỗi tháng lãnh bốn ngàn – chàng kể – Như em thấy công việc của các anh là làm trọn ngày không nghỉ. Nếu em muốn trở thành những người đàn ông thượng hạng lo việc cho đất nước, thì em phải trả cho họ lương thượng hạng
Thì ở đây bọn em cũng làm suốt ngày chứ sao! – nàng buồn bã nói – nhưng đại biểu quốc hội đâu được trả lương cao như thế
Chàng không trả lời nàng, kìm chế lời phê phán vừa hiện ra trong trí. Hai người ngồi nhâm nhi ly cà phê trong yên lặng và hút thuốc. Cuối cùng nàng cũng nói một câu:
Thật vui biết mấy nếu mình có được một căn nhà mới mà trước đây chưa có ai đến ở. Giá như mình muốn xây như thế nào tuỳ ý mình
Dĩ nhiên rồi! Phần lớn người ta xây nhà khi đã lập gia đình. Họ rất vui khi phát họa ra căn nhà tương lai khi mới kết hôn
Người ta làm thế, thật không anh? Xây một căn nhà mới rồi lấy nhau trong căn nhà ấy và bắt đầu mọi sự với đôi bàn tay trắng và mới mẻ?
Chàng gật đầu:
Vô số người làm như thế. Thường thường hai cha mẹ giúp trang trải chi phí căn nhà
Có lẽ vì họ để dành tiền chưa đủ?
Chàng cười tinh nghịch:
Thì cứ cho chàng ta cơ hội đi. Chúng tôi kết hôn còn trẻ hơn các bạn ở đây nhiều!
Thế ở Úc, đến tuổi kết hôn là bao nhiêu?
À! Anh cũng không rõ nữa. Anh nghĩ là họ kết hôn sớm hơn tuổi ấn định, vì lúc ấy anh đang còn nhỏ. Một thanh niên trung bình có thể trang trải những chi phí của một gia đình phải ở tuổi hai mươi bốn. Anh chỉ nói cái tuổi chung chung thôi.
Còn cô gái thì hai mươi hả anh?
Anh nghĩ thế, chứ không chắc.
Nàng nhìn chàng cười:
Trừ anh ra hả anh?
Đối với anh thì có hơi khác – chàng trả lời – Vì da màu.
Chàng cười nói tiếp:
Thay vào đấy anh có đủ tiền
Em không tin lại có thể có chuyện như thế – nàng nói – Anh chỉ lấy đó như một lời bào chữa – nàng dừng lại một chút rồi nói tiếp – Chỉ có điều nên giải thích cho việc dân số của nước Úc gia tăng nhanh là do kết hôn quá sớm cũng nên!
Em nói có lẽ đúng. Hầu hết các gia đình anh quen đều có bốn năm con Hai người lại ngồi yên lặng. Một lát sau
Nàng nói:
Em chưa từng thấy một căn nhà mới, em chỉ tưởng tượng ra thôi. Nếu anh xây nhà cho anh, chắc anh cũng trang trí hiện đại giống như trong các tạp chí Mỹ, phải không?
Anh ta liếc nhìn cô nàng nói:
Thế nào em cũng phải xem một căn nhà mới
Có khi em đã xem rồi cũng nên. Nhưng em giống như một đứa bé, coi đâu quên đó!
Em đã xem những căn nhà ấy ở nước ngoài chưa?
Em chỉ mới đến nước Pháp. Dĩ nhiên lúc ấy còn khó khăn. Em cũng thấy được những căn nhà mới ở đấy – nàng nhìn chàng mỉm cười – Lời em nói có vẻ thiển cận quá không anh?
Không đâu. Suốt đời anh hình như lúc nào cũng di chuyển. Chẳng hạn như anh ở không đoàn oanh tạc, anh đâu đã có mặt ở Nam Mỹ hay Liên Xô, nhưng lại có mặt hầu hết ở các quốc gia khác. Nhưng một chuyến bay này cũng giống như chuyến bay khác, căn cứ không quân này cũng giống căn cứ không quân khác, thế thôi. Anh không nghĩ là biết hơn nửa thế giới như em đã biết, khi ngồi ở vị trí Luân Đôn này. Anh muốn nói đến nguyên nhân thúc đẩy
Em mong anh sẽ làm được – nàng dừng lại rồi nói tiếp – Em tin là em sẽ được đi theo Nữ hoàng đến Canada
Chuyến bay sắp đến? Tháng tới? – nàng gật đầu – Em sẽ thích thú lắm đấy! Em sẽ đi trên chuyến bay của anh Jim Dewar trên chiếc Sugar. Nàng gật đầu. Em cũng không rõ nữa. Nhưng Huân tước Marlow càng ngày càng già và không thể qua khỏi cuộc phẫu thuật. Nữ hoàng khuyên ông ta nên ở lại giữ đền đài cung điện với Hoàng tử xứ Oen, còn Nữ hoàng sẽ đem ông Macmahon làm bí thư. Cô Porson đã làm việc với Huân tước Marlow hơn bốn mươi năm, như thế cũng qúa đủ, anh không ngờ tuổi cô ấy là năm mươi chín rồi đấy! Cô Turnbull sẽ kế chân và sẽ đi với thiếu tá Macmahon. Cô Porson ở lại với Huân tước Marlow vàHoàng tử Charles. Các ngài muốn có một cô gái khác làm tạp vụ và cô Porson hỏi em có muốn đi với cô Turnbull không?
Thế thì tốt quá! – chàng phi công nói – Em sẽ vui vô cùng!
Em có quá nhiều việc phải đánh máy ở văn phòng nhưng chưa biết việc gì sẽ đến nữa đây – cô gái thành thật nói – Dĩnhiên nếu giải quyết xong thì cũng nhẹ nhõm đi phần nào, vì cũng mong sao được nghỉ xả hơi cho đỡ nhọc. Nhưng vấn đề này không phải nằm trong hồ sơ mà phải trình cho Nữ hoàng duyệt y.
Chàng nói:
Anh không nghĩ có gì nhiều mà em phải lo nghĩ như thế
Chàng liếc nhìn nàng và khi thấy nàng mãi nhìn lò sưởi, chàng mới thật sự ngắm nhìn nàng thật lâu. Nàng đẹp và đài các, có vẻ suy tư, có năng lực và khiêm tốn, chàng không thể tưởng tượng nổi có một thành viên nào hoàn hảo hơn trong phái đoàn Hoàng gia. Chàng nghĩ, chuyến đi này thật đáng tiếc, chuyến bay này lại thuộc chuyến bay của Dewar
Nếu cứ nghĩ bâng quơ như thế, thời gian qua nhanh thật! Chàng để ly cà phê xuống và đứng lên. Chàng nói:
Đã đến lúc anh phải đi rồi! Anh phải ghé lại Madenhead không thì muộn mất!
Nàng cũng đứng dậy và đưa tiễn mấy câu
Tại sao cuối tuần anh không đến Itchnorbằng thuyền của anh, rồi lên thuyền em mà đi? Đi như vậy vui lắm anh ạ!
Chàng hỏi:
Anh neo thuyền ở đấy được chứ?
Neo thuyền? – nàng hỏi lại – Neo phía nào mà chẳng được. Hay là anh cho thuyền cặp vào một con thuyền khác nữa đi, dễ hơn
Như thế cũng được – chàng trả lời, rồi tự nhiên cảm thấy vui một cách vô cớ – Thế lúc nào thì em đến đấy?
Chưa phải tuần này đâu – nàng trả lời – Tuần này em sẽ trực vào tối thứ sáu tuần tới em sẽ về dưới ấy – Thứ sáu tuần sau nghe anh!
Có lẽ đi Canada anh chưa về tới đâu – chàng nói – Các anh đem chiếc Sugar bay thử nghiệm. Dewar đã định cất cánh vào lúc muời giờ sáng thứ năm.
Thế các anh đi mất bao lâu – nàng hỏi
Đến Edmonton? Độ bảy tiếng rưởi. Giờ cách nhau là tám tiếng nên các anh đến đó là khoảng giờ cất cánh, ăn trưa ở đó và tiếp tục bay đến Vancouver vào buổi chiều. Đêm sau ở lại đấy và đêm thứ sáu ở tại Ottawa và trở về đây vào sáng Chủ nhật
Anh đã biết những nơi ấy chưa? – nàng tò mò hỏi
Anh chưa bao giờ đến Edmonton. Đã biết Vancouver và Ottawa rồi – chàng nói tiếp – Thật tiếc cho ngày cuối tuần tới! Thế em có xuống Itchenor nữa không? Anh vẫn ao ước được đi trên thuyền của em.
Nàng hướng về bức lịch treo trên giá đèn
Thứ bảy tuần tới em sẽ xuống đấy. Sau đấy em sẽ cho thuyền nghỉ một ngày vì bận đi Canada
Chàng hỏi:
Thế chúng ta hẹn nhau ở đấy được chăng?
Được chứ – nàng trả lời – Đang còn bốc hơi theo vận tốc chuyến bay từ Canada về
Thì chúng ta có một tuần để làm nguội đi chứ – chàng trả lời
Anh tin rằng sau chuyến đi về thế nào Nữ hoàng cũng đích thân tới thanh sát chiếc máy bay vào tối thứ tư
Nàng gật đầu:
Đúng vậy. Nữ hoàng mong sao cho chuyến đi thành công nên Ngài bàn luận rất nhiều về loại máy bay ấy.
Em có được đi với Nữ hoàng đến đây không? – chàng hỏi. Nàng lắc đầu:
Em bận đánh máy ở văn phòng. Anh sẽ kể lại cho em nghe chuyện ấy ở Itchenor, nghe anh!
Chàng đi về phía cửa lớn:
Anh sẽ kể. Cảm ơn em đã kể cho anh nghe tất cả các câu chuyện vừa rồi, Rosemary
Như vậy anh đã vừa ý chưa – nàng hỏi
Chàng gật đầu:
Đủ rồi em ạ!
Tốt thôi – nàng nói – Thật ra em đã nói với anh điều gì đâu. Chúc anh ngủ ngon, anh Nigger
Chúc em ngủ ngon, Rosemary

š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
 «  view previous novel view next novel »
 People Also View
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truong Cu
Mua Mua In The Wet
Dung Tran Cu
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Tinh Va Dien
Tao Loan
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Tim Tram
Tim Song
Truong Chi TVT
Vu Tru Cam
Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet
Toc Tien
Toc Tien
Truoc Vong Chung Ket
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tieng coi nha may
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Chuyen Tau 16 Gio 50
Hong Viec
Cua Song
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Ke hoach hoan hao
Tao Loan
Tao Loan
Chim phong sinh
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Cuọc Sóng Lang Thang Cua Anh Em Nhà Nhẹn
Huyen thoai bien
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Con doi trang khong lo
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian

 

 
Copyright © 2006 - 2014. All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy