Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : N : Nhung Ngay Thu Ba Voi Thay Morrie
Nhung Ngay Thu Ba Voi Thay Morrie - Tác Giả : Mitch Albom
- Chương XIII - Cái Chết

Views: 61 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »

Ngày Thứ Ba Của Tuần Lễ Thứ Tư:
Chúng Tôi Nói Về Cái Chết

tvmt chuyển ngữ

"Chúng ta hãy bắt đầu với ý nghĩ như thế này:“ Thày Morrie nói: “Ai cũng biết mình sẽ chết, nhưng không ai muốn tin điều đó.“

Sáng thứ ba hôm nay, ông bắt tay ngay vào việc. Đề tài là Cái Chết, đề tài đầu tiên trong bản liệt kê của tôi. Trước khi tôi đến, để khỏi quên, thày Morrie đã ghi cảm nghĩ trên các miếng giấy. Chữ viết ông bây giờ run rẫy lắm, chỉ có ông có thể đọc được mà thôi . Gần tới ngày lễ Lao Động rồi, qua khung cửa sổ của văn phòng ông, tôi trông thấy hàng rào màu xanh rêu, và tiếng reo hò của trẻ em nghịch trong xóm, đây là tuần tự do cuối cùng của chúng trước khi nhập học.

Tại thành phố Detroit, nhóm biểu tình tờ báo đang dự định một cuộc xuống đường rầm rộ nhân dịp lễ, để chứng tỏ sự đoàn kết của các công đoàn đối với giới lãnh đạo tờ báo. Trên chuyến bay tới nhà thày, tôi đọc được bản tin một người đàn bà bắn chồng và hai con gái, để bảo vệ họ khỏi các “người xấu”. Tại California, các luật sư biện hộ cho O.J Simpson đã trở thành những người rất nổi tiếng.

Nơi đây, tại văn phòng thày Morrie, đời sống quí báu hiển hiện từng ngày một. Lúc này, chúng tôi ngồi bên nhau, cạnh một vật mới trong nhà: máy dưỡng khí. Đó là một máy nhỏ, loại cầm tay, cao cỡ đầu gối. Những đêm thày Morrie khó thở, hai cánh mũi của ông được gắn qua cái ống, dài lòng thòng như dây xích. Tôi không mấy chuộng ý nghĩ thày Morrie bị lệ thuộc bởi một cái máy nào hết, cho nên tôi cố không nhìn ông khi ông nói.

“Mọi người đều biết mình sẽ chết, nhưng không ai muốn tin điều đọ“ Ông lập lại câu nói. “Nếu chúng ta tin điều đó, chúng ta đã hành xử khác rồi.”

“Cho nên chúng ta coi cái chết như trò đùa."

“Vâng, nhưng có một phương cách tốt hơn cho vấn đề. Biết rằng chúng ta sẽ chết, chúng ta hãy sửa soạn để lúc nào cũng sẵn sàng cả. Đó là điều tốt hơn cả, như vậy chúng ta sẽ sống tích cực .“

- Làm sao con người có thể sẵn sàng với cái chết?

“Mọi người đều biết mình sẽ chết, nhưng không ai muốn tin điều đọ“ Ông lập lại câu nói. “Nếu chúng ta tin điều đó, chúng ta đã hành xử khác rồi.”

-Hãy hành động như các Phật tử. Mỗi ngày, hãy tưởng tượng như có một con chim đậu trên vai, để ta đặt câu hỏi cho nó: Có phải hôm nay là ngày đó không? Tôi có sẵn sàng chưa? Tôi đã làm tất cả những gì tôi cần làm chưa? Tôi có phải là người tôi muốn mình trở thành không?

Rồi ông xây mình qua một bên phía vai, cứ y như có con chim đậu trên vai ông, rồi hỏi:

- “Có phải hôm nay là ngày tôi mất không?”

Thày Morrie mượn ý tưởng của mọi tôn giáo. Ông được sanh ra theo nghi thức đạo Do Thái, nhưng khi ông đến tuổi mười mấy thì ông chẳng theo đạo gì cả, có lẽ vì tất cả những việc xảy ra cho ông khi ông còn bé. Ông chuộng vài triết lý của đạo Phật và Thiên Chúa Giáo, và ông vẫn cảm thấy thoải mái với nền văn hoá Do Thái. Vẫn là người tìm hiểu các tôn giáo, nên qua bao nhiêu năm ông rất cởi mở với các sinh viên theo học với ông. Những điều ông phát biểu vào những ngày tháng cuối cùng trên trái đất, hình như vượt quá những khác biệt của các tôn giáo. Cái chết có tác dụng làm nên điều này.

“Mitch à, sự thật là như thế này , mỗi khi chúng ta hiểu thế nào là cái chết, thì chúng ta sẽ biết cách sống.”

Tôi gật đầu.

“Để tôi lập lại nhé: mỗi khi chúng ta hiểu thế nào là cái chết, thì chúng ta sẽ biết cách sống. “ Ông mỉm cười và tôi bỗng hiểu ý ông. Ông muốn tôi hấp thụ ý tưởng, mà không phải chất vấn tôi lại, tránh cho tôi khỏi bối rối. Chính phương cách giáo dục này đã tạo ông thành một thày giáo giỏi.

“Thày có nghĩ nhiều về cái chết trước khi thày trở bệnh khổng” Tôi hỏi.

“Không." Thày Morrie mỉm cười. “Tôi cũng như mọi người thôi. Có lần tôi nói với một người bạn, trong giây phút hứng chí, rằng tôi sẽ là ông già khoẻ mạnh nhất, mà ông ấy từng quen biết.”

“Lúc đó thày bao nhiêu tuổi ?”

“Vào tuổi sáu mươi mấy.“

“Có nghĩa là thày rất lạc quan .”

“Tại sao không lạc quan chứ? Như tôi đã nói, thật sự chẳng ai nghĩ mình sẽ chết đâu . “

“Nhưng ai cũng có biết đến một người đã mất rồi .“ Tôi nói. “Vậy tại sao nghĩ đến cái chết là một điều khó khăn ?”

“Vì, phần đông chúng ta sống như người mộng du. Chúng ta không sống hoàn toàn, bởi vì chúng ta đang nửa tỉnh, nửa mơ, làm công việc một cách rất máy móc.“

“Và đương đầu với tử thần thay đổi tất cả điều đó?"

“Đúng thế. Tự nhiên, chúng ta sẽ loại bỏ những thứ đó và sẽ chú tâm vào những việc tất yếu. Khi con ngưới nhận thức rằng mình sẽ chết, con người sẽ nhìn mọi việc một cách khác biệt.“

Ông thở ra .“Học cách chết thì sẽ học cách sống"

Tôi để ý thấy tay ông run rẩy khi phải sử dụng chúng. Cặp kính của ông, lúc nào cũng thòng quanh cổ, nhưng mỗi khi ông nhấc chúng đặt lên mắt, thì chúng lại rơi lưng chừng xuống thái dương, giống như ông đeo kính cho ai đó trong bóng tối. Tôi nghiêng mình qua sửa cho chúng ngay lại trên tai.

“Cám ơn” Thày Morrie thì thào. Ông mỉm cười khi tay tôi đụng nhẹ đầu ông. Sự va chạm của thân thể con người đem đến cho ông niềm vui.

“Mitch, tôi có thể nói cho anh điều này không?”

-"Dĩ nhiên rồi”, tôi trả lời.

“Có thể anh sẽ không thích.”

“Tại sao vậy?”

“Sự thật thì nếu anh để ý lắng tai nghe tiếng con chim trên vai anh. - Nếu anh chấp nhận điều này thì anh có thể sẵn sàng ra đi bất cứ lúc nào - và như vậy anh sẽ bớt tham vọng.”

Tôi cố mỉm một nụ cười.

“Đó là vì anh đã bỏ công ra cho những công việc của anh, mà rồi nó trở nên chẳng có gì là quan trọng cả. Chắc là anh phải bỏ thì giờ cho những vấn đề tâm thần.

-Những vấn đề tâm thần?

“Chắc anh ghét chữ đó – Tâm thần . Anh nghĩ đó là những việc đưa mình tới xúc cảm.

-À ... tôi nói .

Ông cố nheo mắt, nhưng không làm được, làm tôi bật cười.

“Mitch”, ông cũng cười theo . “Chính tôi cũng chẳng biết những 'khai triển về mặt tinh thần' có nghĩa như thế nào nữa. Nhưng tôi biết rằng chúng ta thiếu thốn điều đó. Chúng ta quan tâm nhiều về mặt vật chất, và chúng không thoả mãn chúng ta. Những tình cảm thương yêu mà chúng ta có, vũ trụ chung quanh ta, chúng ta cho đó là một sự hiển nhiên."

Ông nhìn về phía cửa sổ, nơi có ánh mặt trời rọi qua. “Anh có thấy chăng? Anh có thể ra ngoài đó bất cứ lúc nào. Anh có thể chạy lên chạy xuống như điên trên con đường của xóm. Tôi không thể làm điều đó. Tôi không thể ra ngoài. Tôi không thể chạy nhảy. Tôi không thể ra ngoài mà không sợ bị cảm. Nhưng anh có biết không? Tôi hiểu rõ giá trị của cái cửa sổ đó hơn là anh.

-Hiểu rõ giá trị của nó?

“Vâng, tôi nhìn ra cửa sổ mỗi ngày. Tôi để ý đến những thay đổi của các cành cây, gió hôm nay thổi có mạnh không. Làm như tôi có thể thấy ngọn gió đó qua khung cửa sổ. Bởi vì tôi biết tôi chẳng còn bao nhiêu thời giờ nữa. Tôi nhìn thiên nhiên như là nhìn nó lần đầu tiên.“

Ông ngừng lại, và trong giây phút cả hai chúng tôi đều nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi cố thấy những gì ông trông thấy. Tôi cố nhìn thấy thời gian và các mùa màng, liên tưởng cuộc đời tôi mình đi qua một cách chậm chạp. Thày Morrie hơi cúi đầu xuống, nghiêng người qua một bên vai .

“Có phải hôm nay không, con chim nhỏ” Và ông hỏi lần nữa: “Có phải hôm nay không?”

* * *

Nhờ sự xuất hiện của Thày Morrie trong chương trình “Nightline”, những lá thư từ khắp nơi trên thế giới tiếp tục gởi đến. Khi nào cảm thấy thích, thì ông ngồi đọc những câu trả lời cho bạn bè và gia đình trong những kỳ trả lời thư của ông.

Một sáng chủ nhật nọ, khi cả hai người con trai của ông, Rob và Jon, có mặt tại nhà, tất cả mọi người quay quần trong phòng gia đình. Thày Morrie ngồi trên chiếc xe lăn, chân đắp mền. Nếu ông cảm thấy lạnh, thì người trợ tá khoác trên vai ông chiếc áo lạnh.

“Lá thư đầu tiên nói gì thế ?“ Thày Morrie hỏi.

Một người bạn đọc lá thư của một người đàn bà tên Nancy, bà ta mất mẹ cũng vì bệnh ASL . Bà trình bày trong thư nổi khổ đau của bà về sự mất mát này, và bà nói bà hiểu rằng chắc thày Morrie cũng khổ đau như thế.

“Được rồi.” Thày Morrie lên tiếng khi lá thư đã dứt. Ông nhắm mắt lại. “Hãy bắt đầu thư bằng. “Bà Nancy mến. Lá thư của bà làm tôi cảm động lắm. Và tôi thông cảm những gì bà trải qua. Cả hai phía đều buồn và đau khổ. Bộc lộ được điều đó là một điều tốt cho tôi, và tôi cũng mong nó cũng là điều tốt cho bà.“

“Chắc bố phải đổi câu trả lời đó đi .“ Rob nói.

Thày Morrie suy nghĩ một lát. “Con nói đúng, hay là mình viết: Tôi hy vọng bà đã tìm thấy sức mạnh trong sự bộc lộ niềm đau, như vậy nghe được hơn không?"

Rob gật đầu, đồng ý.

“Và nhớ thêm vào: Cám ơn, ký tên Morrie.”

Một lá thư từ một đàn bà tên Jane, bà ta viết thư cảm ơn ông đã tạo cho bà cảm hứng về niềm tin từ chương trình “Nightline” . Bà ta gọi ông là nhà chủ xướng triết lý.

“Thật một câu ca tụng“ Một ông bạn đồng nghiệp lên tiếng phê bình.

“Một nhà chủ xướng triết lý."

Morrie nhăn mặt. Ông lộ vẻ không đồng ý về lời ca tụng quá đáng đó. “Viết cho bà ta và cám ơn bà đã quá khen ngợi. Nói với bà tôi rất vui sướng vì những lời nói của tôi đã mang ít nhiều ý nghĩa cho bà.“

“Và đừng quên thêm câu: Cám ơn, ký tên Morrie” .

Có một lá thư từ một người đàn ông ở Anh Quốc, đã mất mẹ và nhờ ông Morrie giúp ông ta liên lạc với bà ta trên thế giới tâm thần. Một cặp nọ, viết thư với ý định lái xe tới Boston để gặp Thày Morrie. Một người học trò bậc cao học cũ viết lá thư thật dài, nói về cuộc đời của cô sau khi ra đại học. Cô cho biết về một lần toan tính tự vận và ba lần sẩy thai. Cô còn kể về người mẹ mất vì bệnh ASL, và nổi lo sợ mình là con gái sẽ bị cùng bệnh. Lá thư dài thòng lòng, tới 2 trang, 3 trang, rồi 4 trang giấy.

Thày Morrie ngồi kiên nhẩn nghe hết lá thư dài cùng câu chuyện thảm thương. Cuối cùng, khi lá thư chấm dứt, ông nhẹ nhàng lên tiếng: “Thế nào chúng ta trả lời ra sao đây?”

Cả nhóm im lặng. Cuối cùng Rob nói: “Hay là, cám ơn cô với lá thư thật dài?”

Mọi người bật cười. Morrie nhìn con trai, ánh mắt rạng rỡ.

~~~~~
Tờ báo trên ghế, kề nơi ông ngồi, có hình chụp một cầu thủ dã cầu tại Boston, đang tươi cười sau khi đã đánh một quả banh đáng giá. Trong tất cả mọi bệnh trên thế giới, thày Morrie đã trúng phải một bệnh mang tên của một lực sĩ.

-Thày có nhớ Lou Gehrig không? “ Tôi hỏi ông.

“Tôi có nhớ đến anh chàng này trong sân vận động, nói lời giã từ.”

“Vậy thày có nhớ câu nói bất hủ?”

“Câu nào?”

“Lou Gehrig mà thày không nhớ sao – Niềm hãnh diện của đội Yankees - Bài diễn văn vang động trên tất cả các loa?”

“Anh đọc lại cho tôi nhớ lại xem nào, đọc lại bài diễn văn đi.“

Qua cửa sổ mở tôi nghe tiếng độn của xe rác. Dù rằng trời nóng, thày Morrie vẫn bận áo tay dài, với cái mềm khoác trên chân, da mặt tái nhợt. Căn bệnh đã ngự trị thày.

Tôi lên giọng, bắt chước anh lực sĩ Lou Gehrig, mà lời nói vang dội cả những bức tường của sân vận động : “ Hôm nayyy ... Tôi cảm thấy mình là ... một người hên n n .. nhất trên quả đất này ...”

Morrie nhắm mắt lại và gật đầu nhè nhẹ .

“Vâng, nhưng mà tôi không nói như thế .”


š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
 «  view previous novel view next novel »
 People Also View
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truong Cu
Mua Mua In The Wet
Dung Tran Cu
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Tinh Va Dien
Tao Loan
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Tim Tram
Tim Song
Truong Chi TVT
Vu Tru Cam
Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet
Toc Tien
Toc Tien
Truoc Vong Chung Ket
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tieng coi nha may
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Chuyen Tau 16 Gio 50
Hong Viec
Cua Song
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Ke hoach hoan hao
Tao Loan
Tao Loan
Chim phong sinh
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Cuọc Sóng Lang Thang Cua Anh Em Nhà Nhẹn
Huyen thoai bien
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Con doi trang khong lo
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian

 

 
Copyright © 2006 - 2014. All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy