Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : N : Nhung Ngay Thu Ba Voi Thay Morrie
Nhung Ngay Thu Ba Voi Thay Morrie - Tác Giả : Mitch Albom
- Chương XXI- Văn Hóa

Views: 46 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »

Ngày Thứ Ba của Tuần Lễ Thứ Mười Một – Chúng tôi nói về Văn Hóa

tvmt chuyển ngữ


“Đập lưng thầy mạnh hơn nào.”
Tôi phát mạnh một cái vào lưng thầy Morrie.
“Mạnh hơn nữa!”
Tôi phát thêm một cái nữa.
“Gần nơi bả vai đấy … giờ thì xuống tí nữa đi.”

Thầy Morrie, lúc ấy đang nằm trên giường, mình tròng một chiếc quần ngủ, người nghiêng về một phía, đầu choài giữa khối mền gối, và miệng thì há ra . Cô chuyên viên phục hồi thân thể đang hướng dẫn cho tôi cách làm thoát hơi độc ra khỏi buồng phổi thầy, một việc đã đến lúc cần phải làm thường xuyên, như vậy chất độc mới khỏi đóng đầy ngăn chận hơi thở.

“Tôi. .... biết anh lúc nào cũng muốn ... đánh tôi ... “ giọng thầy đứt quãng.

- Đúng thế, - tôi đùa theo, tay nắm thành quả đấm và nhấn mạnh sau lưng thầy. " Đây là vì điểm B, thầy đã cho em năm thứ nhì."Bộp! Tôi đấm mạnh!

Chúng tôi phá ra cười, tiếc thay là những tiếng cười gượng, vì biết tử thần đã cận kề. Đáng lẽ cảnh vừa rồi phải thân mật lắm đấy, nếu như các động tác vừa qua không phải để tránh lưỡi hái của tử thần. Bệnh của thầy Morrie đã lan đến buồng phổi ông, chỗ nguy hiểm không còn thuốc chữa! Ông đã tiên đoán rằng mình sẽ chết vì nghẹt thở, và tôi không thể tưởng tượng được cách ra đi nào ghê sợ hơn thế. Những khi ông nhắm mắt, cố hít dưỡng khí bằng miệng và mũi, làm ta cảm tưởng như ông đang cố dở một neo tàu .

Đã vào tháng Mười, trời bên ngoài sang mùa phải bận áo khoác dày. Khắp thành phố West Newton, lá đụn lại từng chồng. Cô chuyên viên phục hồi thân thể thường tới vào đầu ngày. Thường lệ, tôi lại lui ra khỏi phòng khi tới lượt y tá hay chuyên viên y tế chăm sóc ông. Rồi nhiều tuần lễ trôi qua, thời gian của chúng tôi thu hẹp lại, tính e ngại về thân thể con người ở trong tôi càng lúc càng giảm dần. Tôi muốn mình có mặt vào những lúc như thế này, hầu quan sát mọi chuyện. Điều này trái ngược bản tính của tôi, nhưng trong những tháng cuối gần đây, đã có biết bao nhiêu điều khác biệt đã xảy ra trong căn nhà của thầy Morrie

Sau mỗi lần đấm vào xương sườn thầy Morrie, cô chuyên viên lại kiểm lại với thầy, xem ông có cảm thấy cơn tắc nghẽn đã được đả thông chưa. Trong một lúc ngừng tay nghỉ mệt, cô ta bỗng hỏi tôi muốn làm thử không. Tôi trả lời có. Tôi có thoảng thấy mặt thầy Morrie, trên gối nằm, mỉm một nụ cười.

“Đừng mạnh tay quá, tôi già rồi .” Ông bảo.

Tôi đấm vào lưng và hông thầy Morrie, tay luân chuyển lên xuống theo lời chỉ dẫn của cô chuyên viên. Tôi ghét thấy cảnh thầy nằm trên giường trong bất cứ trường hợp nào. (Câu cách ngôn của Thầy: “Khi ta phải nằm trên giường tức là ta đã chết" , còn vang bên tai tôi). Ông nằm cuộn người về một phía, dáng nhỏ bé, tiều tụy, trông giống thân hình một cậu bé hơn là của người đàn ông. Nhìn thấy màu xám xịt của làn da ông, những sợi tóc lòa xòa bạc trắng, và hai bàn tay hết cử động được thòng xuống, tôi lại nghĩ đến bao nhiêu thời giấc con người đã bỏ ra để luyện tập thân thể cho đẹp đẻ như cử tạ, tập cho bụng thon, để cuối cùng tạo hóa bằng cách này hay cách khác cướp mất! Qua những ngón tay, tôi cảm được da thịt mềm nhão bọc bộ xương của Thầy, và tôi đấm vào người ông thật mạnh như lời chỉ dẫn. Thật sự là tôi muốn đập vào tường thay vì đập vào lưng ông.

“Mitch?” Thầy Morrie thở lấy hơi, giọng đứt quãng như tiếng búa nện lúc tôi đấm vào lưng ông.
“Vâng?”
“Thầy cho em ...con B...lúc nào nhỉ? "

* * *
Thầy Morrie tin con người vốn tính thiện. Tuy thế ông cũng đã từng chứng kiến con người có thể thay đổi như thế nào.

Sau cơn chữa bệnh kể trên, Thầy Morrie có lời giảng với tôi: “Con người chỉ xấu lúc bị đe dọa. Sự đe dọa đó đựa tạo bởi nền văn hóa. Kinh tế cũng thế, cũng thành mối đe dọa . Ngay cả những người đang có công ăn việc làm giữa tổ chức kinh tế này cũng cảm thấy bị đe dọa, vì lo bị mất việc. Khi chúng ta bị đe dọa, chúng ta bắt đầu nghĩ đến cá nhân mình thôi. Con người bắt đầu nghĩ rằng đồng tiền là Ông Trời. Đó là tất cả các khía cạnh của nền văn hóa này.

Ông thở ra một hơi: “Bởi thế tôi không để bị rơi vào định luật đó."

Tôi nhìn ông, gật đầu và bóp nhẹ tay ông. Lúc này chúng tôi thường nắm lấy tay nhau. Đây là một điều thay đổi khác trong tôi. Những gì từng làm tôi xấu hổ hay câu nệ, giờ là những hành xử thông thường. Túi bọc chứa đồ phế thải được nối với người ông bằng một ống dài, đầy chất lỏng màu xanh lá, nằm ngay chân tôi, sát chân ghế ông ngồi. Mấy tháng trước, hình ảnh này có thể làm tôi ghê tởm, nhưng giờ đây, tôi lại chẳng để tâm đến. Mùi phảng phất trong phòng sau khi ông dùng bô vệ sinh cũng thế. Ông chẳng còn thứ xa xỉ được tự do di chuyển từ chỗ này qua chỗ nọ, hay đóng cửa buồng vệ sinh sau khi sử dụng, hoặc xịt thuốc cho thơm khi ông đi ra khỏi phòng ngủ. Đấy là cái giường của ông, đấy là cái ghế của ông, ở đó là đời sống của ông. Nếu đời sống tôi cũng chỉ nằm gọn như thế, chắc hẳn tôi cũng không thể nào làm cho thơm hơn được tí nào cả.

Ông giảng nghĩa: “Ý của tôi là, trong việc xây dựng riêng cho chúng ta một nền văn hóa nho nhỏ thứ hai, tôi không có ý muốn bảo rằng ta nên bất kể luật lệ trong cộng đồng. Thí dụ tôi không trần truồng khi đi ra ngoài đường. Không vượt đèn đỏ. Những chuyện vặt vãnh đó, ta có thể tuân theo. Nhưng những chuyện lớn – ta nghĩ thế nào, những gì ta đánh giá – những điều ta phải tự chọn lựa. Không một ai - hay bất cứ xã hội nào quyết định điều đó cho ta cả.

“Lấy hoàn cảnh của tôi đây. Những điều đáng lẽ tôi phải xấu hổ – không thể đi đứng được, không thể chùi đít mình được, có sáng thức dậy muốn bật khóc – nhưng thật ra không có gì phải xấu hổ hay nhục nhã cả.

“Cũng thế, đối với các phụ nữ chưa gầy đủ, hay với đấng đàn ông chưa giàu đủ. Những điều xã hội, văn hóa muốn làm chúng ta tin vào. Đừng bận tâm đến.

Tôi hỏi thầy Morrie, sao lúc còn trẻ thầy không dọn đi nơi khác ở.
- Nơi nào ?
- Em không biết. Nam Mỹ. Tân Guinea. Nơi nào mà sự vị kỷ ít hơn nước Mỹ.
- Xã hội nào cũng có vấn đề riêng của xã hội đó.” Thầy Morrie trả lời, lông mày hơi nhướng, gần đây ông sử dụng cách này vì cái nhún vai. “Theo ý tôi, ta chớ chạy trốn. Chúng ta phải nỗ lực tạo một nền văn hóa của riêng cho chính mình."

“Này nhé, dù ở nơi nào đi nữa, điểm sai lầm lớn nhất của con người là cái nhìn thiển cận. Chúng ta không nhìn thấy những gì con người mình có thể đạt được. Hãy nhìn vào khả năng, những phương diện mà ta có thể gắng hết sức mình để trở thành. Nếu chúng ta bị vây quanh những người luôn miệng bảo: “Tôi muốn được phần của tôi ngay bây giờ!” Cuối cùng trong chúng ta chỉ có một thiểu số người có được mọi thứ, với một đội quân, để họ khỏi bị những người nghèo đói nổi dậy ăn cướp của họ."

Thầy Morrie đưa mắt nhìn qua vai tôi, phía khung cửa sổ cuối phòng. Thỉnh thoảng, có tiếng xe vận tải chạy ngang qua, hay tiếng động của ngọn gió lùa vào. Sau một lúc nhìn đăm đăm vào mấy nhà hàng xóm, ông nói tiếp.

“Mitch, vấn đề là chúng ta không tưởng chúng ta có nhiều điểm tương đồng nhiều đến thế. Da đen và da trắng, Công Giáo và Tin Lành, đàn ông và đàn bà. Nếu chúng ta nhìn vào nhau, thấy chúng ta có nhiều điểm tương đồng, thì có lẽ chúng ta đã mau mắn hòa nhập trong đại gia đình nhân loại trên thế giới, và sẽ lo lắng cho đại gia đình này như thể là chúng ta lo lắng cho chính gia đình chúng ta vậy.

“Tin tôi đi, khi sắp chết, người ta sẽ thấy điều đó đúng. Chúng ta cùng bắt đầu như nhau là chào đời, có chung một kết cuộc – cái chết. Như vậy chúng ta khác nhau thế nào?

“Hãy đầu tư vào gia đình nhân loại. Đầu tư vào con người. Tạo dựng một cộng đồng nhỏ bé với những người chúng ta yêu thương, và những người yêu thương chúng ta.”

Thầy xiết nhẹ tay tôi. Tôi xiết ngược tay ông mạnh hơn một tí. Rồi như trong trò chơi thi đua tại hội chợ, khi ta đập cái búa xuống và nhìn thấy cái diã nhảy lên, tôi cảm được khí nóng trong thân thể tôi dâng lên lồng ngực và cổ của thầy Morrie, để chuyền vào má và mắt ông. Ông mỉm cười.

“Lúc mới vào đời, khi còn ấu thơ, chúng ta cần người khác để sống, đúng thế không? Cuối cuộc đời, rơi vào tình trạng như tôi, ta cũng cần người khác đề tồn tại, phải vậy không?”

Giọng ông nhỏ lại như lời thầm thì. “Nhưng đây là điểm bí mật: Khoảng giữa cuộc sống, chúng ta cũng cần đến nhau .”


* * *
Vào cuối buổi trưa hôm đó, Connie và tôi vào phòng ngủ xem lời phán quyết của bồi thẩm đoàn về vụ án O.J. Simpson. Thật là một cảnh căng thẳng, tất cả mọi người liên quan đến vụ án đều quay mặt về phía bồi thẩm đoàn. Simpson, mặc bộ vét màu xanh dương, quanh ông là một đạo quân luật sư nho nhỏ, còn những công tố viên muốn ông ngồi tù cũng chỉ cách đó vài bước. Khi người trưởng bồi thẩm đoàn tuyên bố – Vô tội – Connie la lên một tiếng.

“Chúa ơi!”

Chúng tôi xem Simpson ôm luật sư của mình. Rồi lại lắng nghe những phê bình gia đang cố giải thích việc gì đang xảy ra. Truyền hình chiếu đám đông người da đen ăn mừng trên đường phố ngoài tòa án, và trong những quán ăn, nhiều người da trắng ngồi sửng sốt. Quyết định này được coi là nhất thời, dù các án mạng xảy ra hàng ngày. Connie đi ra ngoài, bà đã coi quá đủ.

Tôi nghe tiếng cửa phòng làm việc của thầy Morrie đóng lại. Nhìn đăm đăm vào chiếc máy truyền hình. Tôi nhủ thầm, tất cả mọi người trên thế giới đang xem chuyện này đây. Từ phòng bên, tôi nghe tiếng va chạm trong việc đỡ thầy Morrie ra khỏi ghế và tôi mỉm cười. Đang lúc “Vụ án của thế kỷ” đến hồi kết thúc gây nên xúc động mạnh mẽ thì ông thầy già của tôi đang tọa trên cái bô vệ sinh.

~~~~~~~~~~~~

Thời điểm là năm 1979, tại một trận bóng rỗ ở sân vận động trường đại học Brandeis. Đội banh của trường đang thắng thế, tại dãy ghế có đông đám sinh viên ủng hộ trường, khẩu hiệu được la lớn : “Chúng ta đứng nhất, chúng ta đứng nhất !” Morrie cũng ngồi cạnh đó. Ông lộ vẻ băn khoăn bởi khẩu hiệu. Một lúc, giữa tiếng la “Chúng ta đứng nhất” ông đứng dậy và la lớn: “Đứng thứ nhì thì đã sao?”

Các sinh viên nhìn ông. Họ ngừng la. Ông ngồi xuống, miệng mỉm cưới và ra dáng đắc thắng.

š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
 «  view previous novel view next novel »
 People Also View
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truong Cu
Mua Mua In The Wet
Dung Tran Cu
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Tinh Va Dien
Tao Loan
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Tim Tram
Tim Song
Truong Chi TVT
Vu Tru Cam
Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet
Toc Tien
Toc Tien
Truoc Vong Chung Ket
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tieng coi nha may
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Chuyen Tau 16 Gio 50
Hong Viec
Cua Song
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Ke hoach hoan hao
Tao Loan
Tao Loan
Chim phong sinh
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Cuọc Sóng Lang Thang Cua Anh Em Nhà Nhẹn
Huyen thoai bien
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Con doi trang khong lo
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian

 

 
Copyright © 2006 - 2014. All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy