Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : Q : Quasimodo
Quasimodo - Tác Giả : Ngô Thị Ý Nhi

Views: 41 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »


Ngay từ ngày đầu tiên khi tôi khăn gói đến nông trường nhận công tác, mối quan hệ của họ đã trở nên căng thẳng từ lâu. Hai người cùng là kỹ sư nông nghiệp: Một trưởng phòng kế hoạch sản xuất và một là phó phòng. Chiều hôm đó tôi được dự buổi thảo luận cho một đề tài sẽ đưa về sở báo cáo. Long, đại diện cho nông trường trình bày xong vấn đề ngừng lại chờ nghe ý kiến đóng góp. Khải, trưởng phòng, ngồi tại chỗ buông một câu gọn lỏn: "Hơi nặng phần trình diễn". Vốn không khôn khéo trong ứng xử tôi đã quay người lại ngạc nhiên ngơ ngác nhìn anh ta. Không biết Long có nghe lời bình phẩm ấy không nhưng tôi thấy anh thản nhiên xếp xấp tài liệu rồi ngửng lên: "Xin các bạn đóng góp thêm ý kiến cụ thể".
Họ là hai mặt đối lập. Nhìn vào người ta thấy ngay điều đó. Long, vóc dáng thư sinh, dong dỏng cao, tóc hớt ngắn, cặp kính cận một độ rưỡi tạo thêm nét trí thức cho khuôn mặt vốn sáng sủa thông minh. áo quần thẳng nếp tươm tất, nói năng bặt thiệp hòa nhã và vui vẻ, anh chiếm hầu hết cảm tình của đồng nghiệp và cư dân trong vùng. Khải lại có vẻ dềnh dàng cục mịch không chú ý mấy đến cách ăn mặc. Một vết sẹo dài từ thái dương đến miệng làm khuôn mặt anh lúc nào cũng nhăn nhúm lại ngay cả lúc anh cười. Mà anh thì rất ít khi cười. Nghe đâu vết sẹo là kết quả một lần anh đuổi bắt tụi trộm cà phê và bị chém trả. Một số người xấu miệng bĩu môi: "Trộm cướp ở đâu. Hễ cứ rượu vào là ai lão ta cũng nhìn ra trộm cướp". Kể cũng đúng. Khuyết điểm của anh là rượu mặc dù anh không uống thường xuyên và chỉ uống một mình. Bù lại, về khả năng chuyên môn thì anh lại tuyệt vời. Với một dấu hiệu bất thường trên chiếc lá cà-phê anh có thể định ngay cây mắc bệnh gì và đề ngay ra hướng khắc phục. Cái vốn liếng tri thức này đã giúp bà con không ít trong kỹ thuật gieo trồng. Người ta lại xuýt xoa: "Lão ấy thế mà được việc. Không, anh chưa già để gọi bằng "lão". Tuổi đời ngót nghét bốn mươi, nhưng nét khắc khổ cứ tàn nhẫn hằn lên khuôn mặt sạm đen dầu dãi. Anh đến nông trường lâu lắm rồi, và hẳn chiếc ghế trưởng phòng hoàn toàn xứng đáng với công sức anh đóng góp. Long đến đây chưa đầy ba năm, kém Khải chừng năm bảy tuổi. Là một thanh niên cần mẫn, mẫu mực và có vẻ lý tưởng. Người ta bảo hai người căng thẳng vì ngấm ngầm tranh nhau chiếc ghế phó giám đốc sắp sửa bỏ trống. Ông phó giám đốc hiện tại chuẩn bị chuyển công tác về thành phố vì thời hạn phục vụ vùng sâu vùng xa đã hết từ lâu. Thực hư thế nào tôi cũng chẳng mấy quan tâm vì có gì dính dấp đến tôi đâu. Tôi đến nông trường đầy háo hức say mê của tuổi trẻ. Cái gì cũng quyến rũ tôi. Từ mầu xanh bạt ngàn cây lá, chiếc cầu gỗ chênh vênh cho đến mầu đất đỏ nhầy nhụa sau mỗi trận mưa rừng. Ngày đầu tiên bước vào vườn ươm gặp lúc những cây cà-phê giống đang vào giai đoạn bung lá sò, tôi ngẩn người trước mầu xanh mượt mà rười rượi. Những chiếc lá đầy đặn xòe ra trải thảm ngút ngàn trước mắt tôi. Chú giám đốc cười: "ở đây cháu là nữ, cháu là "vốn quý" của nông trường". Mà quả có vậy. Tôi biết mình được cưng, được đối xử nhẹ nhàng trong mọi việc. Công việc của tôi là lo một số giấy tờ sổ sách còn tham gia vào sản xuất chỉ với tư cách học hỏi. Mặc dù vậy tôi vẫn thích lăn lưng vào công việc như mọi người và hãnh diện khi thấy mình cũng thực sự lấm láp như ai. Buổi sáng, tôi thích lên đồi thật sớm khi mặt trời vừa ló dạng và những chiếc lá cà-phê còn ướt đẫm sương đêm, khí lạnh còn trùm lấy núi đồi trùng điệp, tiếng chim trong veo giữa đám lá bạt ngàn. Một hai bữa sau tôi khám phá ra Long cũng cùng thói quen như tôi. Chưa ai yêu rừng như anh, và cũng chưa ai như anh là một lòng sống chết với công việc. Cà-phê đang rớt giá thê thảm nhưng anh vẫn nâng niu từng gốc, từng cành. Anh vẽ ra một tương lai sán lạn đầy tin tưởng. Niềm đam mê đó đã tiếp sức cho tôi và hai anh em đã có những buổi dạo chơi đầy thú vị. Long ở nhà tập thể vì còn độc thân. Đúng ra thì anh bảo với tôi là anh đã có vợ chưa cưới ở quê nhà. Anh chị yêu nhau đã tám chín năm trời rồi . Chỉ chờ anh ổn định cuộc sống xong là cưới. Chị là giáo viên. Tôi cười: "Thì anh cứ đưa chị lên đây là cuộc sống ổn định ngay lập tức. ở đâu có trẻ con là ở đó cần chị mà". Anh hơi cúi đầu giọng buồn buồn: "Cuộc đời đâu có đơn giản như em nghĩ".
Mà cuộc đời không đơn giản thật. Chỉ sau vài tháng đến nông trường, người ta bắt đầu bàn ra tán vào chuyện tôi với Long. Tôi cười tỉnh bơ trước những lời đàm tiếu. Xem ra tôi cũng hợp với Long thật. Tôi mải mê cùng anh bên những líp cà-phê xanh mướt trong vườn ươm. Tôi theo anh từ sáng đến tối những khi nông trường mở lớp tập huấn kỹ thuật nông nghiệp cho bà con trong xã. Tôi chia sẻ cùng anh những gì đã học trong trường, đã đọc trong sách. Chính tay Long đã tạo dựng nên một phòng đọc sách khang trang cho nông trường. Một chiếc kệ dài có kính xếp đều đặn vô số sách báo chuyên môn và tranh ảnh, vài chiếc bàn, chiếc ghế thô sơ nhưng sạch sẽ, ngăn nắp. Đây là chỗ anh và tôi thích vào khi nhàn rỗi. Trong câu chuyện của hai anh em thỉnh thoảng anh lại kể tôi nghe về chị, về mảnh vườn con nhà chị nơi có cây ổi trái chín tuyệt vời cuốn hút tuổi thơ anh. Đã có lần thằng bé Long chui hàng rào hái trộm bị bắt quả tang, bị dọa trói vào gốc cây cho kiến cắn sợ quá vừa lạy vừa khóc. Tôi cười ngất: "Vậy lúc ấy chị ở đâu?" ở đâu? Anh cũng không biết nữa, chỉ biết bây giờ anh thấy một phần đời anh đã gắn liền với chị. Tôi thoáng nghe đôi chút ngậm ngùi khi nghĩ về mối tình chung thủy của anh. Giá mà tôi cũng có một tình yêu ấm áp đến như vậy. Giá tôi có một nơi để đặt trọn trái tim mình.
Tôi nhớ dạo mới đến, đêm nào cũng nằm khóc vì nhớ nhà. Chị Hòa, y sĩ đã gọi tôi về ở chung với mẹ con chị. Ngôi nhà nhỏ vách ván nằm chênh vênh bên sườn đồi với giàn mướp vàng hoa cho tôi cảm giác êm đềm ấm áp. Láng giềng chúng tôi là Khải, ông trưởng phòng của tôi. Tôi gần gũi Long bao nhiêu thì lại né tránh Khải bấy nhiêu. Tôi sợ cái nhìn khắc nghiệt của anh. Tôi còn nhớ buổi đầu tiên ngơ ngác theo đội sản xuất đi trồng mới cà-phê. Cầm bầu đất trong tay tôi run run rạch lớp bao bên ngoài. Nhưng đường rạch vừa bung ra thì y như rằng đất trong bầu bể theo làm đứt cả rễ con. Mồ hôi đầm đìa trên trán. Sau lưng tôi là cái nhìn phán xét của ông trưởng phòng. Tôi cầm bầu đất thứ hai mím môi rồi lại bất lực nhìn những vụn đất vỡ trong tay mình lần nữa. Tôi hiểu cơ cấu vật lý của đất trong bầu cây không giống như cơ cấu mà trường bắt buộc. Lý thuyết và thực tế! Quay người lại, tôi bắt gặp cái nhìn của Khải. Anh chẳng nói chẳng rằng lấy một bầu cây đặt vào hố trồng, lấp đất luồn dao rạch bầu, kéo bao ra khỏi bầu rồi ném đất xung quanh tạo phần thoáng ở cổ rễ. Không một lời. Tất cả thao tác nhanh và gọn. Đó là cách "dạy dỗ" của anh. Xong việc anh phủi tay quay lưng khinh khỉnh cứ y như tôi là thứ bỏ đi vậy. Tôi ấm ức đến ứa nước mắt. ừ, thì tôi kém cỏi, thì tôi vụng về. Nhưng có thế thì anh mới là đàn anh, là sếp của tôi chứ. Phải cho tôi thời gian học hỏi chứ. Tôi đâu phải đứa chây lười vô trách nhiệm...
ấy vậy mà có lời ong tiếng ve cho rằng Khải có gì... đặc biệt đối với tôi. Nếu như khi nghe tin đồn tôi với Long tôi bình tĩnh mỉm cười thì cái tin về Khải làm tôi trợn tròn mắt kinh ngạc rồi ôm lấy chị Hòa cười phá lên. Cái nông trường với một nhúm nhân viên này điên hết rồi. Hay tại buồn tẻ quá phải thêu dệt chuyện này chuyện nọ cho cuộc đời thêm mầu mè sinh động. Chẳng lẽ hễ chuyện gì có dính dấp đến Long là y như rằng chuyện ấy phải dây vào "lão" Khải hay sao. Nhưng dù hư cấu thế nào thì cũng phải có chút gì làm cơ sở chứ. Thử nhìn mà xem. Tôi dám đánh cuộc ai có thể chỉ cho tôi một chút xíu tình cảm nào trên khuôn mặt lầm lì khắc nghiệt đó. Còn tôi, tôi sợ anh ta như ngày xưa sợ ông ngáo ộp. Còn nhớ một lần theo đội sản xuất trồng mấy nọc tiêu, gió máy thế nào tôi ngất xỉu nằm vật ra đất. Người ta lay gọi cách nào tôi cũng không tỉnh. Khải quát lên: "Khiêng cô ấy về". Tiếng thét ấy đánh động cái gì trong tôi không biết mà tôi giật bắn cả người mở mắt ra lập tức...
Tiếng kêu gào và tiếng đấm cửa rầm rầm làm tôi khựng lại. Nhà Khải đây rồi. Thế là chị Tâm lại lên cơn. Kể cũng tội nghiệp. Anh sống với người vợ lúc điên lúc tỉnh nên nhà cửa nhếch nhác, cơm nước thất thường bữa có bữa không. Nghe đâu sau một tai nạn giao thông chị ấy không thể trở lại cuộc sống bình thường được nữa. Người ta lại đồn rằng ngày trước gia đình chị ấy giàu, giàu lắm. "Lão Khải xưa kia sống đế vương cũng là nhờ đồng tiền nhà vợ. Bây giờ thì... có ăn có chịu chớ. ở cái xó xỉnh này, nếu tối ngày chỉ quan tâm đến những tin đồn thì cũng đến điên rồi chết. Tôi chẳng hề có ý muốn tìm hiểu thực hư. Có điều thấy họ sống khổ sở quá. Hai vợ chồng với một thằng con học lớp hai. Mà như thế cũng gọi là vợ chồng ư? Lâu lâu chị ấy lên cơn, lâu lâu anh say tuý luý. Họ bám vào nhau để đày đọa và hành hạ lẫn nhau. Tôi rẽ vào nhà anh. Cửa đóng im ỉm. Bên hè nhà thằng Tí xoải tay thiêm thiếp ngủ. Mấy con ruồi bay vòng quanh rồi đậu xuống khuôn mặt lấm lem. Nắng đã lan vào thềm lỗ chỗ trên chiếc áo ố vàng nhàu nát. Chiếc cặp sách vứt kế bên, trang vở xổ ra một mớ hình mầu bay tung tóe. Tôi gom từng tấm hình xếp lại, thứ hình khuyến mãi người ta bỏ kèm trong thùng Mi lo. Một dạo về thăm nhà, tiện tay tôi mang lên cho thằng bé. Thế mà nó thích lắm, suốt ngày ngắm nghía ríu rít khoe với bạn bè. Tôi lay vai nó:
- Tí.
Thằng bé mỏi mệt nhướng mắt nhìn tôi.
- Ba đâu?
Nó lắc đầu.
- Con ăn chưa?
Nó lại lắc đầu. Tôi chạy vội về nhà. Mẹ con chị Hòa đi vắng. Đẩy cửa gian bếp, tôi kiếm được một cái khăn ướt, chén cơm nguội với miếng cá kho. Tôi lau mặt cho Tí, dỗ nó ăn. Thằng bé và miếng cơm nước mắt trào ra như suối. Tôi nghe mắt mình cũng cay xè. Một bóng người loạng choạng bước vào. Khải đưa cặp mắt đỏ ngầu nhìn thằng bé rồi lại nhìn tôi. Anh chẳng nói chẳng rằng bước thẳng lên thềm. Tôi ấm ức:
- Anh Khải!
Anh quay lại tựa lưng vào tường không nói. Tôi nghe cái gì cứ nghẹn ngang cổ:
- Thằng bé đói. Còn anh... ?
Tiếng cười gằn làm tôi im bặt:
- Trách nhiệm với bổn phận chớ gì. Giọng điệu đạo đức với lý tưởng học được của thằng Long phải không? Này, mở con mắt ra nhé, nơi nào còn quyền lực, còn tham vọng thì nơi đó làm chó gì có chỗ cho lý tưởng với tình yêu.
Tôi tối tăm mặt mũi. Quay người tôi bước thẳng ra ngõ như chạy trốn. Cổ tôi nghẹn lại, môi tôi khô se, tôi chẳng biết mình đi đâu, làm gì. Khi tỉnh người lại tôi bỗng thấy mình đang ở cơ quan và suýt chút nữa đụng phải chú giám đốc. Nụ cười trên môi tắt biến, chú nghiêm giọng:
- Có chuyện gì vậy, cháu?
Nước mắt chực ứa ra, tôi cắn môi nghẹn giọng:
- Chú là giám đốc, chú là quyền lực, vậy chú có lý tưởng không?
Chú Tấn thở ra như trút được gánh nặng rồi nở một nụ cười nhẹ nhõm:
- Nào, chú cháu mình đến đằng kia ngồi một chút. Lại đụng phải cậu Khải rồi phải không?
Trên băng ghế thô sơ của nông trường, dưới tán cây râm mát tôi ấm ức trút hết tất cả những gì tôi nghĩ về ông trưởng phòng của tôi, một con người không có trái tim với bạn bè, với đồng nghiệp và cả gia đình. Cứ coi cách anh cư xử với vợ con anh thì rõ. Chú Tấn không nói gì, ngồi thừ người lâu lắm rồi chậm rãi bắt đầu:
- Khải là bạn thân của em trai chú. Chú nhận anh ta vào làm việc...
Tôi lặng người đi khi nghe câu chuyện đời anh. Quả là vợ anh giàu, giàu thật. Nhưng anh chị cưới nhau được vài năm thì quyết định ly hôn. Thằng Tí dạo đó còn gọi là thằng Tino mới tròn một tuổi. Đơn gửi đi cả hai cùng ký. Nhưng đùng một cái đại gia đình chị Tâm mắc nạn lớn. Họ phải ra tòa vì tội danh lừa đảo. Người nhẹ nhất cũng phải gánh năm năm tù. Vốn quen ăn trắng mặc trơn gặp lúc tai biến chẳng biết tựa vào đâu chị chạy bổ đến tìm anh một đêm mưa gió. Anh gạt đi, cương quyết giữ vững lập trường và đẩy chị ra khỏi nhà. Quá tuyệt vọng trên đường về chị đâm phải một chiếc xe đang phóng tới. Tai nạn xảy ra, chị trở thành người tàn phế. Anh lẳng lặng đến tòa xin rút lại đơn rồi dắt díu vợ con xin lên nông trường làm việc hầu như cắt đứt mọi mối quan hệ cũ. Chú Tấn ngừng nói, đặt mái tóc điểm sương giữa đôi bàn tay chai thô. Một lát chú ngửng lên nhìn tôi :
- Cháu ạ, đôi khi chú nghĩ họ ràng buộc với nhau không hẳn là vì tình nghĩa mà là một cái gì gần như lòng nhân đạo.
Từ dạo đó tôi không còn ác cảm với Khải nữa mặc dù vẫn tránh cái nhìn của anh mỗi khi tiếp xúc. Quả là với cuộc đời này tôi còn non dại quá. Thì những trò ngớ ngẩn của tôi đã chẳng làm cho người ta khó chịu bực mình đó sao. Đâu phải chỉ cần nhiệt tình là đủ. Tôi không biết lượng sức mình. Với công việc tôi lao vào không đắn đo suy tính để rồi phải bỏ dở nửa chừng vì không kham nổi. Sau lần ngất xỉu vì "say nắng" như lời chị Hòa chẩn đoán tôi nằm mất hai ngày rồi sau đó nhận được những cái nhìn vừa chế giễu vừa khe khắt. Dưới mắt mọi người tôi là con bé nói chuyện trên mây và chỉ giỏi lăng xăng. Giờ đây nhìn lại mới thấy người giúp tôi nhiều nhất là Khải. Anh cau có gắt gỏng khe khắt với tôi nhưng âm thầm chọn lựa giao cho tôi những công việc phù hợp nhất. Tôi đã chứng minh được khả năng và hiệu quả công việc mình làm. Tôi đã tự đặt mình vào guồng máy anh điều hành lúc nào không biết. Bây giờ tôi hiểu mình đã chịu ơn anh. Và chỉ mới đây thôi khi băng qua con suối tôi bị sụt chân vì chiếc cầu ván cheo leo. Chiếc cầu ghép bằng những thanh gỗ mục nát. Có một thanh đã gãy ngang. Những khi đi cùng Long đến chỗ này bao giờ anh cũng đưa tay ra cho tôi vịn. Lần này vì bất cẩn... Thế nhưng sáng hôm sau cùng nhau lên đồi tôi và Long đã ngẩn người dừng lại trước một thanh gỗ mới được thay vào. Thanh gỗ còn tươi rói bắc ngang vững vàng kiêu hãnh. Tôi run run đặt bàn chân mình lên mà không dám bước qua. Long đanh mặt lại cười gằn khinh bỉ:
- Quasimodo!
Âm thanh ném ra hằn học như một nhát chém khô khốc. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt Long như lúc ấy. Cái gì vậy? Chẳng lẽ Long ghen? Tôi biết anh muốn ám chỉ ai. Có lẽ nào lại thế. ừ thì cứ cho lão Khải xấu xí, cục mịch, câm lặng như Quasimodo, thằng gù kéo chuông ở nhà thờ Đức Bà, thì tôi, tôi cũng chẳng có gì thích thú để được ví von với nàng Esméralda, một cô gái Bô-hê-miêng xinh đẹp nhưng ngây thơ đến mức khờ khạo. Thế nhưng mầu đỏ tươi của thanh gỗ mới vẫn làm tôi bâng khuâng suốt buổi. Chiều hôm đó, và thỉnh thoảng cả những buổi chiều sau tôi vẫn lén ra suối một mình ngồi trên chiếc cầu gỗ ngó mông lung trời đất...
Long đã trở lại nông trường sau một chuyến đi phép dài ngày. Trước khi đi anh buồn buồn bảo tôi là về thu xếp việc nhà. Tôi cúi đầu không đáp. Thì thôi, việc gì đến phải đến. Anh về đón chị lên đây. Những ngày tháng xa Long tôi thấm thía nỗi buồn. Có lẽ tôi đã không đo lường trước mức độ tình cảm dành cho anh. Mà cả anh cũng vậy. Dạo sau này chúng tôi làm việc bên nhau không còn tự nhiên như trước. Cả hai như cố kìm hãm một điều gì cứ chực bùng lên. Những lần như thế cả anh lẫn tôi đều tìm cách lẩn tránh. Lần này anh trở lại nông trường lầm lũi và nhếch nhác. Anh nằm vùi suốt buổi chiều rồi cứ thế câm lặng buồn rầu suốt cả hôm sau. Tôi dè dặt hỏi thăm thì được biết chị không chịu lên đây. Chị không thể chôn vùi cuộc đời mình nơi xa xôi hẻo lánh thế này được. Tám chín năm trời đợi chờ của chị phải được đền bù bằng một nơi ổn định tại thành phố có đầy đủ tiện nghi bảo đảm một cuộc sống thảnh thơi đầy đủ. Và anh, anh không thỏa mãn nổi nhu cầu của chị. Có lẽ anh bất tài thật khi không chen chân nổi với đời nhưng thật sự cái thành phố hoa lệ kia không có gì cuốn hút hấp dẫn nổi anh. Cuộc đời anh là ở đây, là vườn cà-phê xanh um, những nọc tiêu quấn quít, những rẫy bắp mượt mà. Có lẽ anh và tôi cùng gặp nhau ở điểm này, cái mà Khải giễu cợt gọi là lý tưởng. Tôi cúi đầu nghe anh nói rồi lặng lẽ bỏ đi bởi nỗi buồn của anh tôi không có quyền chia sẻ.
Đêm nay bên bếp lửa trong góc vườn tối om tôi ngồi một mình với mớ củi khô. Tôi nhận với chị Hòa canh thùng bắp luộc để được một mình tự do với nỗi đau đớn lặng thầm. Tôi không thể chịu nổi khi nhìn anh đau khổ. Chẳng thà tôi đau. Ngồi bó gối tôi ngắm ngọn lửa bập bùng nghe nước mắt ứa ra trên rèm mi nóng hổi. Hai hôm rồi tôi đau lòng nhìn Long đốt hết điếu thuốc này sang điếu thuốc khác. Chị không có ở đây để chứng kiến cảnh này. Chỉ có tôi, tôi tái tê vật vã. Và rồi anh ốm. Nỗi buồn quật ngã anh dễ dàng chóng vánh. Tối nay anh bỏ cơm, nằm một mình trong căn hộ độc thân lôi thôi nhếch nhác. Tôi oán trách người phụ nữ xa lạ đó. Tại sao chị nỡ bỏ anh một mình nơi heo hút này. Những khi vui buồn, những khi ốm đau anh cần được sẻ chia, được chăm sóc. Anh cần, cần biết bao nhiêu. Như thế thì chị đâu có yêu anh. Chị chỉ nghĩ đến mình chị thôi. Nước mắt đã chảy thành dòng ướt má. Tôi cắn chặt môi. Tôi oán trách cuộc đời này. Tại sao người ta lại phải ràng buộc mình vào chữ thủy chung vô lý như thế. Hai con người không thể hiểu được nhau như hai tinh cầu xa xôi lạnh lẽo.
- Này cô nhỏ...
Tôi ngửng nhìn lên. Khải đã bước vào vườn đứng sau lưng tôi tự bao giờ:
- Cho tôi gửi nhờ mấy củ khoai này nhé. Đêm lạnh thế này mà có khoai nướng thì phải biết.
Tôi không trả lời anh sợ giọng nghẹn đi vì nước mắt. Anh tự nhiên ngồi xuống, dùng một thanh củi khô cời bếp lửa rồi vùi củ khoai lớn xuống lớp than hồng. Tro bếp bay lên làm tôi khó chịu. Anh gác lại mấy thanh củi nuôi bếp lửa, vẫn không ngửng đầu nhìn lên:
- Mai có lên đồi sớm thì nhắn với thằng Long...
- Anh ấy ốm.
- á à... gay go nhỉ!
- ...
- ốm mà lại buồn, mà lại có một mình...
Cái giọng nhẩn nha của anh làm tôi phát bực. Anh vẫn không thèm ngửng lên tiếp tục gác thanh củi này qua thanh củi khác mặc dù lửa đã rực lên thành ngọn:
- Đã bảo đem vợ lên đây...
- Chị ấy không thèm lên.
- Chà thế thì tội nghiệp nhỉ! Chẳng ai chăm sóc, chẳng ai cơm nước.
Tôi cắn chặt môi rồi bật ra tiếng khóc:
- Tối nay anh ấy bỏ ăn, anh ấy sốt.
Khải thôi không loay hoay với bếp lửa nữa. Anh chống một thanh củi xuống nền đất ẩm. Đêm lạnh và sao đầy trời. Bóng tối trùm lên khu vườn nhỏ. Tôi không nhìn thấy khuôn mặt anh chỉ thấy cái vóc dáng dềnh dàng của anh hiện hữu bên mình. Tôi nghe lòng mình dịu đi. Sự cô đơn như có một nơi ẩn mình cho bớt lạnh. Mùi khoai nướng bắt đầu thơm dậy lên trong gió. Khải trầm giọng đều đều chậm rãi:
- Sốt và bỏ ăn... bỏ ăn và sốt... Rồi thì em muốn được tự tay mình lau mồ hôi trên trán anh ta, được nấu cho anh ta một tô cháo nóng, phải không? Nhưng em không dám làm, em không có quyền làm, và em khóc.
Tôi ngửng phắt đầu dậy:
- Em đủ kiêu hãnh để không làm một người đi chiếm đoạt nhưng em cũng thừa kiêu hãnh để nhận những gì người khác quăng bỏ đi nếu tự em tìm thấy ở đó những điều đáng trân trọng.
Khải gật gù:
- ở... Kể ra thì cái kiêu hãnh của em nó cũng to, nhẩy? Mà này, cô nhỏ...
- Anh đừng gọi tôi là cô nhỏ. Anh không thấy khó nghe khi gọi một cô gái hai mươi hai tuổi đầu là cô nhỏ à?
Khải nhổm người dậy ném thanh củi khô trong tay ra xa. Bếp lửa chợt bùng lên soi vào mặt anh. Vết sẹo nhăn nhúm lại vừa khắc nghiệt vừa dữ tợn:
- Về chuyên môn thằng Long còn phải học nhiều nữa mới đủ sức mon men lên ngồi ghế này ghế nọ cũng như cô phải mở mắt ra mà học nhiều nữa mới đủ sức bước vào đời. Bảo cho mà biết, hai mươi hai tuổi đời cộng với cái mớ lý tưởng rởm của cô khi đụng vào thực tế sẽ nát nhừ ra như cám.
* * *
Tôi chạy băng qua chiếc cầu ngang suối, băng qua con đường mòn lúp xúp cỏ tranh rồi chạy men theo con đường chống cháy quanh vườn ươm đầy bụi đỏ, cuối cùng khoảng sân đầy nắng hiện ra trước mắt tôi chói chang trống trải. Tôi tiếp tục chạy về căn phòng nhỏ có cái cửa sơn xanh đằng kia. Căn phòng trực chơ vơ nằm giữa nắng, bốn bức tường xưa kia không biết sơn mầu gì mà giờ bê bết lấm lem một mầu đất đỏ. Đặt chân vào mái hiên tôi gặp chị Hòa đạp xe ngang qua. Chị ngừng lại:
- Chạy đi đâu dữ vậy em?
Tôi tựa lưng vào cánh cửa thở dốc:
- Có một nhóm đồng bào dân tộc, có lẽ họ đang đốt rẫy sau kia, gần vườn ươm lắm. Em sợ.
Chị chỉ tay vào phòng:
- Báo cho ông Khải đi.
Tôi đấm cửa nhưng không có tiếng trả lời. Cửa chốt bên trong. Tôi vừa đấm vừa gọi vẫn không ai lên tiếng. Tôi nhìn vào khung cửa sổ mở rộng. Khải đang ngủ. Một cuốn sách úp lên ngực ngay ngắn phập phồng theo nhịp thở. Tôi tiếp tục vừa đập cửa rầm rầm vừa gọi. Anh ta không hề nhúc nhích. Tôi nắm tay vào chắn song vừa uất ức vừa tuyệt vọng. Cả cái vườn ươm làm bằng gỗ, mái che và xung quanh bao phủ toàn bằng những tấm tranh khô rất dễ bắt lửa. Bây giờ đang là mùa khô. Chỉ cần một tàn lửa bay vào... Chú Tấn vẫn thường nhắc đến trận hỏa hoạn cách đây gần chục năm. Toàn bộ vườn ươm với hai trăm ngàn cây giống cháy rụi do tàn lửa đốt rẫy của đồng bào vào ban đêm. Không được thế này thì nguy mất. Tôi đấm cửa lần nữa, dữ dội hơn nhưng trong kia khuôn mặt anh ta vẫn bất động, thản nhiên đến lạ kỳ. Anh ta đang say hay đã chết. Tôi nhìn ra sân, khoảng sân chỉ chói chang một mầu nắng lửa. Bỗng tôi nhận ra phía bên kia phòng đọc sách vẫn mở. Như thế có nghĩa là Long đang ở đó. Mừng như bắt được của, tôi chạy băng qua sân. Chân vấp phải cái gì đó làm tôi suýt té vào bụi bông trang trước hiên. Tôi bám được vào chiếc cột gỗ kế bên và gượng lại. Phút giây chóng vánh đó đủ để tôi thấy bên trong không phải chỉ mình Long. Một người con gái khác đang quay lưng về phía tôi, vai áo hoa xanh nghiêng xuống. Long đặt tay lên vai người con gái:
- Thôi, em về đi kẻo trễ xe. Về thay anh lo cho ba má và gắng chờ anh.
- Ba má già rồi. Ruộng vườn không có. ở đâu thì cũng làm thuê cho người ta. Sao anh không đưa gia đình lên đây. Ba má cần nương tựa vào anh.
Giọng Long gắt gỏng:
- Chuyện nhà anh để anh tính.
- Vâng, thì chuyện nhà anh nhưng còn em, còn chuyện hai đứa. Em sẵn lòng chờ đợi như đã từng chờ đợi nhưng giờ đây em không biết mình phải chờ đợi cái gì. Mình cưới nhau rồi em sẽ theo anh. ở đâu có trẻ con thì ở đó có trường cho em dạy. Hãy cho em được gần anh, cho em được cùng anh chia sẻ vui buồn, cho em được chăm sóc anh những khi anh mệt mỏi ốm đau...
Chiếc cột gỗ tôi đang bám vào như có lửa đốt và tôi như loài bò sát không chịu nổi sức nóng khủng khiếp đó đành buông mình rơi xuống. Tôi ngã dúi vào bụi bông trang trước mặt. Có tiếng người kêu, tiếng chị Hòa từ đâu lảnh lót: "Chết rồi, lại bị say nắng".
Suốt đêm tôi nằm úp mặt vào tường nghĩ hoài đến người phụ nữ mà tôi không thấy mặt, người phụ nữ có vạt áo hoa xanh dịu dàng với bờ vai thuôn mềm mại. Khi nằm trong trạm xá nhắm nghiền đôi mắt tôi cảm thấy có một bàn tay mát rượi đặt lên trán mình, ngón tay thanh sạch, mịn và thơm như một viên phấn trắng. Tôi không dám nhìn chị. Khi chị đi rồi tôi hé mắt nhìn theo vạt áo xanh liêu xiêu trong mầu nắng chiều đã xế. Nước mắt lại trào ra.
Buổi sáng tôi đến phòng giám đốc đợi trước hành lang vì chú Tấn đang bận. Lại chuyện chiều hôm qua. Chú gọi Khải là "đồng chí". Tôi biết chú giận lắm rồi. Giọng chú đanh lại lạnh lùng: "Tôi không thể chấp nhận một trưởng phòng nát rượu". Tôi cắn môi quay người tựa mình vào lan can. Không, tôi biết chiều qua Khải không hề say. Tôi dám đoán chắc điều đó. Cuốn sách ngay ngắn nằm trên ngực anh, một cuốn sách về kỹ thuật chiết cành. Khi say không bao giờ anh đọc sách. Đụng đến chuyên môn anh tỉnh táo đến lạ thường. Nếu với Long đọc sách là một nghi thức, vào phòng đọc ngồi ngay ngắn trước trang sách mở rộng lật từng trang thì Khải đọc bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu mà chỉ đạo sau này tôi mới khám phá ra niềm đam mê kỳ lạ đó. Giờ đây, cơn thịnh nộ đang trút xuống người anh và anh câm lặng. Tại sao thế? Anh không mở cửa cho tôi, kiên quyết không mở để chính tôi phải tự mình mở cánh cửa thứ hai, cánh cửa đưa tôi vào sự thật. Và tôi hiểu tôi còn phải can đảm tự mình đẩy ra nhiều cánh cửa như thế để bước vào cuộc đời đầy bất trắc này. Một cơn gió sớm lùa qua làm tôi rùng mình. Sau một đêm mất ngủ người tôi nhẹ bỗng. Tôi biết sức mình còn yếu lắm nhưng lòng tôi bắt đầu bình tĩnh lại. Có tiếng mở cửa. Khải bước ra dừng lại trước tôi. Tôi nhìn anh, hạ tia nhìn xuống và cúi đầu. Một giây yên lặng. Anh trầm giọng.
- Anh biết, cái xấu không thể quật ngã nổi em nhưng em cũng nên cẩn thận với những gì em cho là tốt đẹp.
Tôi ngước đôi mắt nhòa lệ nhìn anh, nhìn mái tóc xơ cứng, nhìn mầu da cháy đen và cố thu vào tiềm thức vết sẹo khắc nghiệt hằn trên má, vết sẹo mà tôi từng né tránh vì sợ hãi. Một cái gì bật ra từ đáy lòng tôi:
- Anh...
- Thôi, em ở lại.
Khải xoay người quay gót. Vóc dáng lênh khênh dềnh dàng của anh khuất vào đám lá xanh để lại cho tôi một dãy hành lang ngợp gió...

š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
 «  view previous novel view next novel »
 People Also View
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truong Cu
Mua Mua In The Wet
Dung Tran Cu
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Tinh Va Dien
Tao Loan
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Tim Tram
Tim Song
Truong Chi TVT
Vu Tru Cam
Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet
Toc Tien
Toc Tien
Truoc Vong Chung Ket
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tieng coi nha may
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Chuyen Tau 16 Gio 50
Hong Viec
Cua Song
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Ke hoach hoan hao
Tao Loan
Tao Loan
Chim phong sinh
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Cuọc Sóng Lang Thang Cua Anh Em Nhà Nhẹn
Huyen thoai bien
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Con doi trang khong lo
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian

 

 
Copyright © 2006 - 2014. All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy