Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : U : Uncle Tom
Uncle Tom - Tác Giả : Bích Xuân

Views: 296 - Rating: 0.00 - Votes: 0

view next novel »

Cuối tuần này, tôi sẽ ghé thăm gia đình lão Tom ở tiểu bang Houston. Lão Tom và tôi quen biết nhau mấy năm nay, nhờ vào văn nghệ thi ca. Tôi thích lối văn nghênh ngang, bướng bỉnh đôi khi dí dỏm, rất dễ thương của lão đăng trên báo. Lão Tom cũng dành thì giờ, viết thư cho tôi. Mỗi khi đọc thư lão, tôi thật xúc động, qua tấm lòng chân thật, nghệ sĩ của lão dành cho tôi, như một người anh cả lo cho cô em gái. Lòng tôi rộn lên một niềm vui chiêm ngưỡng, nghĩ đến một ngày nào đó, mình sẽ gặp được lão Tom...Và chiều thứ sáu này tôi sẽ gặp lão. Mình sẽ mặc bộ quần áo nào đây! ra vẻ lịch sự, ra vẻ tây một chút. Jupe màu đen, ôm sát từ mông xuống đầu gối, với áo veste ngắn bằng lụa màu cà-phê, hở lưng, chít eo. Mang giày nhung đen cao gót, mang xách màu nâu, đeo kiến đen, bôi tí nước hoa loại Dune của Christian Dior. Cổ đeo sợi giây hột trai, cũng lịch sự chán. Nhưng không được, giống đi dạ tiệc quá! chọn bộ khác, bình dân mà lịch sự, không kém phần dễ thương. Vậy thì mặc cái quần trắng, bó chít chặt phần đùi non, để thấy đôi chân dài thêm tí nữa. Trời nóng bận chiếc áo thun, sát nách hở cổ. Chà! coi bộ cũng được quá đi chớ. Ý! mà không được. Quần tây trắng này hơi mỏng kỳ lắm! Áo sát nách cũng kỳ nữa, mặc đi phố thì được, đến thăm "người lớn" ăn mặc hở cổ, hở nách coi sao được. Coi nào...quần tây và áo thun đen rộng cổ, có đường gạch trắng, chéo ngang qua, phía trước ngực, trông cũng đẹp mắt...đàng hoàng ra phết. Cô em gái trước khi đưa tôi ra phi trường. Đến nơi được biết máy bay lại trễ 3 tiếng. Đi máy bay nội địa bên Mỹ lúc nào cũng bay trể. Hai chị em ngồi tâm tình, đến khi tôi chui vào máy bay, em tôi mới quay về. Gia đình lão Tom và cô cháu gái, chắc đang nóng lòng chờ tôi tại phi trường, họ không biết tôi sẽ đến Houston vào lúc mấy giờ, và ra gate nào...!

Ngồi trên máy bay, tôi bắt đầu tưởng tượng về lão Tom da vàng, chắc lão gầy mốc, cao lêu nghêu, đầu thế nào cũng đội mũ cao bồi, chân mang đôi giày bít gót mũi nhọn, đang đứng bỏ tay vào túi quần, miệng ngậm điếu thuốc xì gà, tươi cười đón tôi bước ra trước cánh cửa máy bay, và lão sẽ galant tôi rất tây, vì lão biết nói tiếng Pháp, viết thư cũng bằng tiếng Pháp.

Có lần tôi đọc thư lão viết: "...Từ khi cha sinh mẹ đõẻ ra, lão chưa hề biết thế nào là nịnh đầm, tán gái bao giờ, nên rất vụng..." Tôi nằm lăn trên giường, ôm thư lão mà cười khúc khích, sau cười thành tiếng. Lão ba xạo...lão là ông tây hào hoa, lão không phải là ông già lụ khụ, như lão đã nói trong thư. Những dòng chữ trong thư của lão, như những mảnh vụn, đang xếp thành cánh hoa, để chung quanh trái tim đỏ, làm rực rỡ bừng sáng chốn đèo cô quạnh. Văn lão đôi khi ngang tàng, thì đúng lão là dân cao bồi, còn nhầm nỗi gì…...

Chương trình của tôi, bàn tính với lão trong điện thoại, khi đến Houston, tôi sẽ trổ tài làm món cơm tây, đãi gia đình lão Tom vào tối thứ sáu, và món bún bò Huế trưa chủ nhật. Khi không tôi lại ngẫu hứng hứa ẩu, làm như mình có tâm hồn nội trợ đảm đang không bằng. Lão Tom coi bộ tin tưởng, chuyện nấu nướng của tôi lắm.Tự dưng bắt tôi phải suy nghĩ. Lão không thích ăn thịt, vậy phải làm món gì đạy? Cá. Cá gì ! À...cá saumon. Nhớ rồi món cá saumon, ăn với khoai tây hấp bơ cũng "nhức nhối" lắm. Mình có hai món bửu bối này, cũng đủ hấp dẫn rồi, cần gì làm cho nhiều món. Ta, bún bò Huế. Tây, cá saumon trộn crème frais, nấu với cà tomate chua ngọt, nhất định lão Tom sẽ bái phục. Khai vị có món gan ngỗng, bánh mì nguội với rượu nho, đươc mang từ Pháp qua. Ừ... mà ăn món tây, phải để lão Tom ăn bằng mắt trước, ăn thiệt sau. Trình bày cho thật đẹp, khăn trải bàn màu trắng, khăn lau miệng màu hồng, ly uống rượu, và dĩa bằng porcelaine, muỗng, nĩa, dao, phải là thứ xịn, thì thức ăn dở cũng thành ngon. Nhưng coi bộ lão Tom bị tôi hớp hồn, món bún bò Huế. Lão nhất định đòi nồi bún bò Huế, do người gốc Quảng từ Paris sang Houston nấu, để lão nếm thử mới chịu. OK! lão muốn thì tôi cho lão chảy nước...mắt, dễ gì ăn hết nỗi tô bún văn hóa của tôi. Bún bò Huế không cay, là không phải bún bò Huế rứa tề!

Đang lưng chừng trên mây, cao hàng chục cây số nhìn xuống đất, những con đường kẻ ô li ti lờ mờ hiện ra, máy bay sắp sửa hạ cánh. Từ Dallas đến Houston chỉ một giờ, chưa bằng một nửa đường chim bay, thế mà tôi phải ra khỏi nhà lúc 11 giờ sáng và đến phi trường Houston 5 giờ chiều. Cháu tôi không biết tôi ra hướng nào. Dì cháu lại lạc nhau. Gia đình lão Tom chia nhau chờ mỗi gate. Kẻ chờ cũng như người đến đều nôn nao, đi máy bay mà cảm tưởng tôi, như đi métro ở bên Pháp. Chiều cuối tuần người đông vô số. Từ bên trong máy bay đi ra, tôi nhướng đôi mắt thật cao, để tìm bóng dáng lão Tom, nhưng toàn mắt xanh, mắt nâu, chẳng thấy bóng một người da vàng nào. Lão Tom đâu? Một thanh niên có khuôn mặt chữ điền, nước da trắng tiến đến hỏi tên tôi, là con trai lão. Lão Tom đang chờ chuyến bay ở gate phía bên kia.

Tôi đã gặp lão Tom, và những điều tôi tưởng tượng, về lão trên máy bay, đều sai bét. Lão không già khụ, mặc dầu tóc lão đã trắng như tuyết. Nhưng rất phương phi, lão có cái uy, của một ông nhà giáo hiền lành, chơn chất trầm tĩnh, chứ không có nét nghiêm nghị, đánh hơi của người khó tính.

Xe dừng lại, tôi bước ra khỏi xe. Trước nhà lão Tom có cây cổ thụ lá xum xê. Đứng nhìn những thân cây sừng sững, tôi muốn trèo lên cây, chuyền nhánh này, sang nhánh kia cho thỏa thích. Như ngày còn nhỏ ngồi nấp dưới lá, không thấy ai rồi nhảy vọt lên cây, ăn trộm ổi non. Trèo cây và lội sông là nhất tôi. Ôi! trái tim tôi, cứ âm ỉ đầy những kỷ niệm. Tôi đến đây mà như đang tìm kiếm, trong hồi ức bao năm tháng của cuộc đời. Lúc nãy tôi để ý, hai bên vệ đường về nhà lão Tom, cây cỏ héo úa, cành lá xác xơ, già cỗi mốc meo, mọc lộn xộn vô trật tự. Cây trốc vỏ, cành nghiêng ngả, dưới mảnh đất như lửa đốt. Khơi dậy trong tâm linh tôi, một hình ảnh về chốn cũ quê xưa. Có nhiều con đường thiên nhiên, cũng cỏ mọc um tùm, cây hoang xiêu vẹo. Nhưng cỏ dịu dàng, hòa với hương của đất, như mùa xuân tôi đi dạo chơi, luẩn quẩn trong vườn.

Đang bâng quơ, bỗng nghe tiếng chân người, đến bên cạnh. Tôi xoay người bắt gặp người đàn bà, mặc áo kín cổ màu xanh da trời, quần tây đen, chân mang giày hở gót, nhan sắc còn mặn mà, vừa thùy mị, vừa cứng rắn, trên môi một lớp mỏng màu hồng phấn, khéo điểm trang trông rất hấp dẫn. Thím Tom. Dưới bóng cây, che một nửa khuôn mặt đầy đặn cởi mở của thím, đôi mắt nhanh nhẹn, đang cười theo tiếng bước chân tôi, vào tận đến trong nhà.

Đêm tưởng như không ngủ, dưới ngọn đèn đang cháy rực một góc nhà. Ban đầu tôi nghĩ, chỉ có vợ chồng lão và tôi thôi. Không dè nào là con trai, con gái, con rể, dâu, cháu nội, ngoại kéo đến để coi mặt, cô em gái út của bố từ Paris sang. Bỗng dưng tôi có được một gia đình. Mấy ai được như tôi nhỉ ! Lão Tom tổ chức thật chu đáo. Cô con gái út lão sửa lại phòng thật đẹp, có chậu hoa bông tím bên giườn. Cô Ly Băng chị kế lo phần đón đưa tôi. Thím Tom lo phần cơm hôm ấy, không thiếu món chi. Bữa cơm gia đình đầu tiên với lão, có anh chị Phạm Thôn. Chủ

nhiệm Tạp Chí Con Ong tại Houston, và vợ chồng anh chị Khanh tức Ong Thẹo trong ban biên tập Con Ong.

Tôi được hân hạnh xem những bức hí họa, bằng hình của anh Phạm Thông dưới bút hiệu Mr Tom, đăng trên hình bìa Tạp chí Con Ong. Lối vẽ đậm nét sắc sảo, kiểu vẽ của những họa sĩ Âu tây, tôi đã từng thấy vào những lúc mùa hạ, các họa sĩ đang ngồi vẽ, dưới bóng mát của những thân cây cạnh sông Seine. Những người nghệ sĩ là những người có khả năng, cảm được tiếng nói tương lai, và họ thể hiện nó, bằng nghệ thuật của mình. Tôi bắt gặp đôi mắt Phạm Thông mở to, vui sướng như điều bất ngờ anh đã tìm được. Hai chị Khanh, Thông có khuôn mặt dễ thương, hiền hậu, nên hai anh rạng rỡ và mãn nguyện lắm...

Ở đâu, và ngủ đâu, giấc ngủ tôi vẫn ngon giấc. Đang ngủ bỗng tôi giựt mình, vì vật gì rơi cái bịch từ phòng dưới, rồi im ru. Tôi lắng tai nghe, nhưng hoàn toàn im lặng. Tôi thiếp vào giấc ngủ, đang lưng chừng. Sáng dậy nghe lão Tom kể, lão nằm mơ thấy mình đang đá banh, lão giữ chân thủ môn. Bỗng thằng tiền đạo xúc một quả thật mạnh vào khung gỗ, lão nhảy người ra bắt. Nhưng lão bắt hụt, để rồi từ trên giường, lão té xuống đất cái rầm, rồi lão thức luôn đến sáng.

Tôi ngồi nhìn lão pha cà phê, còn lão thì vừa châm nước vừa nói chuyện. Tính tôi tò mò muốn tìm hiểu tâm lý, của tuổi Thất thập ngân khanh. Nghe tôi hỏi lão Tom cười hiền, và chẳng ngần ngại nói ra cái "tâm lý" ấy cho tôi nghe. Tính tôi giống con trai, nói chuyện như con trai, chỉ có quả tim là con gái. Lão đem tách cà phê để trước mặt tôi. Lão nói tôi giống một trong những cô học trò, ngày xưa của lão, học tại trường Nguyễn Bá Tòng. Tôi gạn hỏi: Ngoan và xinh phải không ? Lão Tom nói nhanh hơn phản lực: Cóù xinh nhưng con gái mà nghịch như ma...

Như cơn gió buổi sáng ngang qua, lão bừng tĩnh, tôi thấy đôi lông mày lão nhếch lên, quá khứ nằm im dưới mi mắt nhăn nheo, theo một mạch máu đập mạnh bừng tĩnh, nó như đang nhanh chóng phục hồi, và trong đôi mắt lão Tom, lóe lên vài nét vui của cuộc đời.

Nắng bắt đầu gay gắt lên một bãi cỏ xanh mượt, như mơ mộng tôi cứ ngớ ra. Uncle Tom dục tôi sửa soạn đi ăn "điểm sấm" Tôi mặc áo sơ mi trắng sọc xanh, quần tây đen rộng ống, mang đôi giày nội hóa của Mỹ, nhẹ nhàng đơn giản, thỏai mái vô cùng. Khi về, lão Tom chê tôi không biết điều, lão trách tôi : Nếu lần sau gặp lại, thì không được phép hành xử như vậy nữa nghe nhỏ ? Lão nói tôi giống Ma-Sơ, nếu trên đầu tôi đội thêm cái mũ.. Mặc gì cả một màu đen huyền! kín mít từ đầu đến gót chân...Ui da! Lão còn chê tôi cù lần, không biết ăn diện...Ừ nhỉ ? đến gặp lão, tại sao tôi không diện, cho mát mắt lão một tí có phải hơn không ? Cái áo hở cổ một tí, cái váy ngăn ngắn một tí, nhất là loại jupe ôm mông, có phải hấp dẫn không? Tôi tưởng lão không để ý ai dè... Té ra chính mình mới là cù lần.

Tôi hứa sẽ đến ở lại nhà lão vài ngày, làm lão phải tốn biết bao nhiêu thời giờ, để sắp đặt thời khóa biểu, tỉ mỉ việc tiếp đón nữ hoàng, cho được chu đáo. Thế rồi...chỉ có 24 tiếng đồng hồ, nữ hoàng tò tò bỏ đi, để cho Thái Thượng Hoàng, hụt hẩng ngẩn tò te. Hai ngày chia ra ba nơi, thăm lão, thăm đứa cháu gái, rồi lên đài radio. Lão Tom ơi!...người ta đã có câu hát rằng: Con gái nói "có" là "không" phụ nữ nói "không " là "có". Tính con gái, đàn bà, như trời đất, như thời tiết ở Ba Ri, thoắt nắng, thoắt mưa. Mặc cho tôi năn nỉ, có điều như muốn gãy lưởi, lão vẫn còn giận tôi quá chời. Thôi xin lão tha cho, khiển trách sơ sơ thôi, lần đầu lỗi hẹn, lần sau tôi xin chừa...Lão nhìn tôi. Tôi đến ngồi bên cạnh lão, nhìn ra mặt hồ nước sau hè, mặt hồ trong veo, như đôi mắt lúc nào cũng sáng của lão. Có chút gió bay nghiêng vào nhà, tôi ngửa mặt lên trời, rồi lại cúi xuống đất, im lặng trầm ngâm, trong một trạng thái mơ hồ, huyền ảo rất nhanh. Bỗng nhiên lão Tom đứng lên, tôi ngước nhìn lão, đôi mắt lão chiếu thẳng vào tôi. Với dáng điệu nghiêm trang lão nói: Bây giờ phải nghe lời lão, không được bướng bỉnh. Trời đất ! lão muốn tôi phải lấy chồng, về lấy người đàn ông, yêu tôi mấy năm nay. Lão khuyên tôi đừng phụ tình người ta, đừng nhỡn nhơ như bươm bướm lượn qua, lượn lại trong vườn xuân nữa. Mùa thu sắp qua, mùa đông sẽ tới, nghe chưa!...

Nghe lão nhắc chuyện lấy chồng, một cảm giác từ từ hiện lên. Hương vị tình người ấm áp trong mùa đông, nhưng cũng có vị đắng của xót xa, ray rứt đang lây lất. Tôi cãi lại lão: Có bao giờ tui muốn làm bướm đâu, tui chỉ muốn làm con ong thôi. Làm con ong tui sẽ chích vào mấy gã đàn ông, cho sưng tai, sưng mắt, cho nhức nhối cả người, như tui đã nhức nhối rứa tê ! Lão Tom lại mắng tôi nữa rồi...

Tối hôm đó, lão đưa tôi đi dự tiệc sinh nhật, đứa cháu trai lão. Và những tấm hình chụp đầy đủ, mọi người trong gia đình lão, thành kỷ niệm quí để sau này. Tôi xin phép chia tay đêm nay, đến thăm cô cháu, và ngày mai tôi phải trở về Dallas, đã hẹn với ông Thái Hóa Lộc. Chủ nhiệm báo Người Việt Dallas, kiêm Giám đốc đài Hải Ngoại Dallas, có buổi nói chuyện cùng tôi trên đài.

Thế là lão Tom, không có dịp thưởng thức, nghề nội trợ của tôi, trong lần hội ngộ này.Vậy mà tôi cứ...hồi họp, bồn chồn, âu lo, nóng nãy...rứa là tôi chưa có duyên vô bếp, có phải vậy không tê ?

Gia đình lão Tom vẫy tay tạm biệt, khi cô cháu gái đến rước tôi đi. Tôi ôm hôn vợ chồng lão để chia tay, hôn cô Ly Băng người con gái, có tính dễ thương, và lão Tom với đôi mắt đăm đăm, trầm tĩnh đang ngân theo, những bước chân thon thon, của hai dì cháu tôi khẽ chạm nhau, vang lên trong tiếng gió thoáng qua, như tỏa ngát hương bay giữa một buổi chiều, dưới tần sâu của bóng đêm đang từ từ kết lại. ..


š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
view next novel »
 People Also View
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truong Cu
Mua Mua In The Wet
Dung Tran Cu
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Tinh Va Dien
Tao Loan
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Tim Tram
Tim Song
Truong Chi TVT
Vu Tru Cam
Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet
Toc Tien
Toc Tien
Truoc Vong Chung Ket
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tieng coi nha may
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Chuyen Tau 16 Gio 50
Hong Viec
Cua Song
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Ke hoach hoan hao
Tao Loan
Tao Loan
Chim phong sinh
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Cuọc Sóng Lang Thang Cua Anh Em Nhà Nhẹn
Huyen thoai bien
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Con doi trang khong lo
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian

 

 
Copyright © 2006 - 2014. All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy