Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : V : Ve Que
Ve Que - Tác Giả : Lê Huy

Views: 45 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »

Hắn cặm cuội suốt buổi chiều trên máy vi tính. Ðể ôn tập tin học khiến hắn mệt mỏi. Tay đẩy con chuột liên tục. Trên khuôn mặt mỏng gầy gánh hai cái đít chai đẫm ướt mồ hôi. " Him, chiều nay con thay bố mẹ ra bến xe đón bà nội nghe?" . Giọng mẹ hắn văng vẳng dưới nhà trệt. Không nói, hắn biết phải làm như thế nào. Bố hắn nhắc nhiều suốt tối qua. Công việc khiến mỗi người một nơi. Hiếm khi ba thành viên trong nhà có mặt đầy đủ ở bữa ăn. Loay hoay một lúc, thời gian vùn vụt trôi. Ðồng hồ trên tường nhấp nháy đèn điện tử, thứ mô đen sản phẩm do hắn tự tạo. Vội mặc chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, kéo quần jean, hắn chạy ra xe.
Bến xe ồn ào, đông đúc. Tiếng gầm gít ô tô, xe máy. Tiếng ơi ới của người tài, hành khách, cả tiếng chào mời người bán hàng. Không khí trở nên hỗn tạp. Hắn nhăn nhó, rú xe dọc hàng xe khách. Từ xa, bà cụ vẫy nón. Bên cạnh, là một cô bé mắt ngơ ngác. Bà hắn móm mém cười " Mong bố mày ra đón. Vậy bố mày đâu?" . Hắn đỡ chiếc bị nặng. Không ngoài những món quà quê, mỗi khi bà lên. " Chú mày cứ nhét, tổ mệt. Bưng nhẹ tay một tí, lại cả lũ gà vịt, hôi chết" . Hắn cố cười, mặt nhăn lại. Từ bến xe về nhà chẳng bao xa. " Bố mẹ có lẽ tối mới về, lúc nào cũng vậy! Bà và em nghỉ ngơi cả mệt. Cháu còn phải làm bài" . Hắn chuyển nốt mấy thứ vào bếp rồi chạy lên gác. Hắn biết bà hắn tự xoay xở được. Vả lại nhà hắn được " điện tử hóa" . Chỉ việc ấn nút, máy chạy.
Những con số khiến hắn quay cuồng. Mắt hắn dán chặt vào màn hình. Mai đã là ngày thi. Hắn chưa yên tâm cho lắm. Có tiếng nói nhỏ nhẹ: " Anh đang học à?" . Hắn xoay mình trên ghế. " Sao em có thể tự tiện vào phòng người khác thế? Ít nhất phải gõ cửa chứ?" . Giọng hắn cáu bẳn. Con bé co rúm người lại. Bất chợt hắn cười xòa: " Nhưng chẳng sao, lần đầu có thể bỏ qua!" . Con bé nhỏ nhắn. Khuôn mặt sáng, ngây thơ. Ðặc biệt đôi mắt đen lánh. Câu chuyện giữa hắn và con bé bắt đầu từ sự hạnh ngộ đó. " Em là Nơ con ba Dũng, ba em gọi ba anh bằng bác vì mẹ ba em là em bà..." . Bất chợt hắn phì cười trước lời giải thích ngô nghê, rắc rối: " Em thích học cao hơn nhưng bố em bảo con gái học nhiều làm gì. Sau này lấy chồng thì chồng nó nuôi" . Hắn cảm thấy là lạ trước câu chuyện của cô bé. Với hắn, chuyện quê là điều gì đó còn xa lạ. Chăm chú nghe, mắt hắn không ngừng quan sát con bé. Chiếc áo sơ mi láng màu đỏ gạch. Chiếc quần lụa đen sẫm, dép nhựa vàng ố...
Lâu lắm có lẽ hơn mười năm, hắn không về quê. Dù rằng, quê hắn chỉ cách thành phố hơn 60 cây số. Hắn bận rộn với chính thú vui của mình. Hắn còn phải học để bắt kịp nhịp độ thông tin. Với hắn thời gian là thông tin, cập nhật. Hắn từng tuyên bố tình yêu cũng chỉ là một thứ thông tin mà thôi. Tiếng gọi của bà cắt ngang câu chuyện dở dang. Con bé cười, lúc lắc hai bím tóc: " Em nghe bà kể về anh nhiều lắm. Học giỏi. Ðẹp trai. Nói chuyện dễ thương " . Bữa ăn tối được dọn ra gọn. Mọi thứ có sẵn trong hộp. Chỉ việc thực hiện bao tác mở hộp, mọi thứ sẵn sàng. Hắn nhẳn nha mẩu bánh mì với chút bơ. Con bé luôn kể về chuyện quê. Bà hắn nhăn nhó: " Như thế này sao ăn được! Mẹ mày chẳng lo nổi bữa cơm à?" . " Mai bà nấu cơm chứ? Tháng rồi cháu ăn vậy luôn"- " Anh Him biết không? Ở quê lúc nào cũng có cá tươi, rau xanh. Cũng chẳng phải đi chợ, ra vườn là lắm rồi" . Giọng con bé xen giữa: " Bữa nào anh về quê nghe?" .
Hắn gật đầu. Có tiếng chuông cửa reo. Hắn chạy ra cổng. Trước mắt, mẹ và bạn gái hắn. " Ðón bà về chưa? Mệt quá! Cháu đi chơi với cu Him, bác vào nghỉ đây" . Hương xinh xắn trong bộ mini juyp, mái tóc xoã cầu kỳ: " Nhớ lắm, tới rủ Duy đi chơi đây. Này, sao lớn rồi mà bị gọi là cu Him. Xấu quá!" . Hắn cười xòa, rú xe chạy. Theo dọc dưới hàng cây hoa sữa, mùi hương hoa lẫn cùng mùi nước hoa của Hương khiến hắn ngây ngất. " Hương biết không? Nhà anh có con bé dưới quê lên. Trông ngồ ngộ lắm" . " Dễ thương không anh?" . " Hẳn là có. À... anh không biết nữa. Nhưng em là người đẹp nhất của anh rồi" . " Khéo nịnh" . Hắn nẩy người lên bởi cái nhéo ngang hông của Hương. Hắn lại cười. Hắn vẫn nhớ cái ngày hắn vừa đủ điểm đậu đại học. Hương tái mặt. Hắn toe toét cười. Hắn là vậy! " Mai anh thi phải không?" . " Ừ, nhưng anh còn phải dẫn con bé đi chơi dài dài đấy" . " Tùy anh, mà liệu hồn đấu" , giọng Hương nửa thực nửa đùa. Cuộc đi chơi kết thúc sau 11 giờ. Hương lọt thỏm sau con đường vắng hoe. Hắn ấn chuông. Khuôn mặt con bé xuất hiện. Hắn cố cười lấy lòng: " Anh đi chơi vui không? Bạn của anh đẹp quá! Ở quê em là hoa hậu cả huyện rồi đấy" . " Trời!"hắn thốt lên " Bà và mẹ anh ngủ từ sớm rồi. Ba anh nói sẽ không về. À, em có đọc cuốn sổ ở bàn anh trong khi đợi anh về" . " Sổ gì" . Hắn chạy hộc tốc lên phòng. " Anh viết nhật ký hay lắm" . " Sao em ngu vậy"- hắn trở nên cáu gắt, tay vung vẩy - " Cấm em vào phòng này nữa, Nghe chưa?" . Con bé tái mặt đi vì sợ, rồi chạy ra cửa. Hắn làm nhàm. Tiếng bà ho húng hắng.
Kỳ thi rồi cũng qua. Hắn thấy thoải mái. Môn lập trình khó nhai. Hơn thế, chủ nhiệm bộ môn là bà giáo vốn chẳng " dễ thương chút nào" . " Hèn gì bà chưa chồng là phải!"bọn bạn chỉ dám thì thào. Hắn từ chối cuộc liên hoan chia tay bộ môn với lời giải thích " Tao bận!" . Rú xe về, hôm nay hắn hứa đưa con bé đi chơi. Hắn dằn vặt. Sáng nay, con bé xuất hiện trước cửa bếp, mắt lấm lét. Con bé run rẩy. Tay lóng ngóng bưng xuất ăn cho hắn. Không một lời. Lầm lỳ ăn. Lầm lỳ đi thi.
Về đến nhà, người đón hắn là bà. " Cháu vào bày cho con bé sử dụng mấy thứ. Mắt bà mờ chẳng còn thấy gì" . Trong bếp, con bé đang lóng ngóng với chiếc máy giặt. Hắn làm nhanh. Con bé trố mắt: " Ở quê em chẳng có cái này. Ngay nhà ông Dũng giàu nhất làng cũng chả dám" . Hắn thở phào, chỉ sợ con bé thù dai. " Nhà anh chẳng có là bao người lại mua nó cho phí. Chẳng bù, mình em giặt đồ trong nhà, hơn mười mấy người đấy" . Không hiểu sao hắn có thể kiên nhẫn để nghe hàng giờ những chuyện không đâu ở quê. Con bé say sưa: " Ở thành phố nhà nào cũng cao cũng đẹp. Bà bảo em phải khóa cổng luôn, sợ trộm hả anh? Chả bù quê em cửa cứ toang hoác mà chả sợ gì. Hắn kiên nhẫn nghe, kiên nhẫn cười. Chợt nhớ gì đó: " Ði đâu chứ? Ðể anh có cơ hội xin lỗi em" . Xe chạy rù rì dọc các con phố. Hắn cố hít thở thật sâu thứ không khí trong lành hiếm có. Con bé nhún nhảy trên xe. Nó nhìn. Nó nói, tay huơ liên tục. " Sao họ chạy xe nhanh vậy! Một ly chè đến năm ngàn. Ở quê năm ngàn mua được khối thứ" . Hắn đưa con bé đi khắp phố. Nhìn con bé từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, hắn vui lây. Ðến ngã tư gần nhà, thình lình con bé reo lên: " Chị Hương kìa!" . Theo hướng tay con bé, hắn bắt gặp hình ảnh Hương ôm eo một người đàn ông lớn tuổi. Hắn choáng váng. Cổ họng đắng nghét.
Tiếng nhạc xập xình, ồn ào. Ngồi trong phòng hàng giờ suốt buổi chiều khiến hắn ủê oải. Hắn vứt tung sách vở, những quà tặng của Hương. Hắn xé nát những ảnh... Hằn học, hắn lần theo cầu thang. Con bé tắt nhạc, ít nhiều nó đã thích ứng nhanh chóng. " Bà đi nghỉ. Ba, mẹ anh nhắn nhà cứ ăn trước" . Hắn thừ thừ vào bếp. Thức ăn được dọn sẵn trên chiếc mâm nhôm. Thứ quà cưới ba mẹ hắn bị vứt bỏ xó xỉnh nào đó từ lâu. Dĩa rau muống xanh, bát canh khế chua. Dĩa thịt kho cùng chút cà pháo. Hắn sà vào, gắp liên tục. " Ngon tuyệt!"hắn gật gù. Mắt con bé sáng hẳn. " Ở quê em không thiếu, anh về em nấu cho. À còn món khoai, sắn hấp nữa" . Hắn thấy thinh thích chuyện quê. Riết cũng nghiền. Vô tình con bé nhắc chuyện cũ " Chị ấy bạn gái của anh sao lại đi cùng người khác. Ở quê em thì xấu hổ lắm" . Hắn không quan tâm. Hắn quen lắm rồi. Chuyện đời khó lường trước. Ðơn giản đó. Rối rắm đó. " Ngày mai em cùng bà về quê" . " Anh phải có gì cho em chứ?"- hắn giật mình - " Mẹ anh chất cả đống quà nào là áo quần, soong ấm, rồi cả bàn ủi. Buồn cười nhỉ? Mẹ anh không nhớ quê mình vẫn chưa có điện" . Hắn không nhịnh được cười. Công việc, tiền bạc khiến mẹ lắm lúc đãng trí.
Mình hắn tiễn bà cùng con bé ra bến xe. Theo sau xe thồ chất đồ. " Cháu rảnh rỗi về quê bà cho vui nhà vui cửa" . Bà móm mém nhai trầu. Con bé mân mê gấu áo, đầu cúi gằm. Chiếc quần jean hắn mua cho con bé không nỗi nào. " Anh về quê cùng chị Hương nghe"- mắt con bé đỏ hoe. Rồi nó nhoển miệng cười. Xe rời bến. Qua cửa sổ, con bé vẫy tay. Bụi xe mù mịt.
" Hương nhớ Duy quá trời!" , giọng Hương nhõng nhẹo trên điện thoại. " Thế con bé quê hết làm khổ anh chưa?" . Hắn cười khẩy: " Cô đã đi cùng ai? Thân thiện nhỉ?" . " Sao anh biết? Bạn em mà, có gì đâu" . Hắn dập máy mạnh. Ðiện thoại lại reo " Mày xài hàng dỏm rồi"- giọng nhóm bạn hắn cười hô hố. " Con Hương xem mày như con nít. Thôi đá đi, mang tiếng lắm" . Hắn hụt hẫng, người đổ sụp vào thành giường. Căn nhà tối, im ắng. Không còn tiếng xập xình. Không còn tiếng nói ngô nghê của con bé, tiếng gõ mõ của bà mỗi khi tụng kinh. Mẹ hắn xuất hiện: " Him mệt à?" . Tay hắn vớ đống áo quần: " Mai con về quê" .

š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
 «  view previous novel view next novel »
 People Also View
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truong Cu
Mua Mua In The Wet
Dung Tran Cu
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Tinh Va Dien
Tao Loan
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Tim Tram
Tim Song
Truong Chi TVT
Vu Tru Cam
Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet
Toc Tien
Toc Tien
Truoc Vong Chung Ket
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tieng coi nha may
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Chuyen Tau 16 Gio 50
Hong Viec
Cua Song
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Ke hoach hoan hao
Tao Loan
Tao Loan
Chim phong sinh
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Cuọc Sóng Lang Thang Cua Anh Em Nhà Nhẹn
Huyen thoai bien
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Con doi trang khong lo
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian

 

 
Copyright © 2006 - 2014. All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy