Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : X : Xom Nha Den
Xom Nha Den - Tác Giả : Hoàng T.T.

Views: 77 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »

Hoàng T.T. là một người bạn nữ khá thân của Triển Chiêu ở Saigòn.
Cô đã viết bài này vào năm 1999, chưa publish nơi nào. Triển Chiêu đăng lên đây bà con đọc chơi.



Buổi chiều, đứng nơi ban-công nhìn xuống con đường đất mới mở trải dài trước mặt, bên kia bờ kênh những cánh diều đang hả hê trong gió, tôi chợt nghe lao xao một lối về... Mười mấy năm trôi đi. Nháy mắt, kỷ niệm giật mình, xô nhau, vội vã. Ngẫu nhiên mà như đang chực chờ cho tôi tin sự hoài niệm về một miền Trung xa lắc, nơi có cái xóm nghèo nhưng chứa bao trái tim giàu nhịp đập, những tấm lòng nhân hậu bao dung, những tâm hồn trong trẻo vô tư vẫn luôn hiện hữu thật gần mà cũng thật mênh mang...
Nơi ấy, nơi tôi đã một thời ấp ủ bao buồn vui đong đầy năm tháng và cũng là nơi cuối cùng tôi phải dứt áo ra đi vì một cuộc mưu sinh, đó là một xóm nhỏ miền Trung nghèo nhưng có cái tên nghe lại khá là " sáng sủa" : " Xóm nhà đèn" .
Ðơn giản chỉ vì nó nằm trong một con hẻm nhỏ và cái nút chặn cuối cùng được coi như cái " khung thành"của cả xóm lại chính là cái nhà máy đèn tối ngày ca mãi một điệp khúc ầm ì, xình xịch. Nhưng rồi cũng chính cái điệp khúc dễ làm " nhức óc"những ai lần đầu đặt chân đến lại là chất dầu bôi trơn cho cỗ máy đời sống của chúng tôi ngày ấy. Nó khuấy lên cái " động"cho một không gian quá " tĩnh" . Và thực tình có một thời tôi đã " nghiện"cái âm thanh ấy, đến nỗi nhiều hôm đi đâu xa tôi cứ phải trằn trọc mãi, chỉ bởi vì cái cảm giác thiêu thiếu một thứ gì đó để " đưa cay"và rồi tôi bất chợt nhận ra chất men ấy không là gì khác ngoài cái âm thanh quen thuộc đến như là hơi thở đó.

Mười mấy năm rồi tôi vẫn khắc khoải về một xóm cũ còn bởi ở đấy tôi có những người bạn, những người hàng xóm chân thành, chất phác, dễ gần mà khó quên vô cùng. Tuổi thơ chúng tôi lớn lên từ nơi ấy không phải bằng những trò chơi sặc mùi quí tộc mà chỉ hồn nhiên dân dã với những cây súng làm bằng ống tre và bắn bằng những hạt Bồ Lời để được nghe cái âm thanh phát ra bụp bụp mà vui tai chi lạ. Ðồ chơi đôi khi còn là những con vụ bằnggỗ được đẽo gọt đến trầy tay chảy máu, đóng trên một cây đinh và quấn vào một sợi dây rồi lia mạnh xuống đất,quay đều, quay đều, quay đều và xìa xìa lăn kềnh ra như một đứa trẻù gặp điều bất như ý. Tuổi thơ chúng tôi lớnlên cùng những cánh diều được làm vụng về bởi những tờ giấy cũ xé nham nhở và dán bằng cơm nguội. Thế nhưng,dư âm của những " hương đồng cỏ nội"ngày xưa vẫn ngọt ngào chảy mãi trong tôi cho đến tận bây giờ.

Ngày đó tụi con trai trong xóm tôi đặc biệt được coi như những " tín đồ"của bóng đá. Họ say mê quả bóng gấptrăm lần lũ con gái chúng tôi say mê trò chơi bán đồ hàng bằng lá cây. Không có những bộ quần áo thể thaoviền vàng viền đỏ, không có những đôi giày ba ta xanh xanh trắng trắng, không có được trái banh da để" nếm cho biết mùi" , nhưng những đôi chân trần hăm hở ấy đã đến với trái banh nhựa bằng tất cả khát khaokhông bến bờ. Sân chơi của họ ngày đó chỉ là một đoạn ngắn trước cổng nhà máy đèn với khung thành khôngphải là những mành lướiđể được thấy cảm giác rung lên mà chỉ đơn thuần là hai nửa trái dừa khô úp lại hoặcđôi khi là hai đống gạch đá hay dép nhựa chất lên.Thế nhưng những " cầu thủ"cho dù chưa phải là " đẳng cấp" của khu phố đã chơi thật hết mình và cũng đã có không ít những pha bóng mà ngày ấy chúng tôi thường gọi là " hết sẩy"hay " tuyệt cú mèo" .
Trong số những " tín đồ"ngày xưa có cả em trai và anh trai của tôi. Có những buổi sáng em trai tôi từ sân chơitrở về với một gương mặt ướt đẫm mồ hôi, áo vắt trên vai, đầu gối có hai " miếng vá" . Những lần như thế ba metôi xót ruột lắm và có lúc đã quyết định không cho nó dậy sớm đi đá bóng nữa. Nhưng niềm say sưa như thể đãăn vào trong máu khiến nó không dễ dàng dứt ra khỏi cái " mê hồn trận"ấy. Nó lại nghĩ ra một " chiêu"mới. Chỗnó nằm ngủ là chiếc giường kê cạnh cửa sổ. Tối đến đợi cả nhà đi ngủ hết nó mới lặng lẽ leo vào mùng và dùng
một sợi dây cột vào chân rồi thả đầu dây bên kia ra ngoài cửa sổ. Ðến hẹn lại lên, các chiến hữu của nó chỉ việcđứng ngoài giựt giựt sợi dây...Và cứ thế, cu cậu đúng theo bài bản thoắt xuống nhẹ nhàng như gió như mâybay ra hành lang, như gió như mây bay theo đường banh. Rồi sau đó nếu ba me tôi có phát hiện ra thì cu cậuđành lặp lại cái " chiêu"nỉ non để cuối cùng trái bóng vẫn lăn...Kỷ niệm về cái xóm nhỏ của tôi còn là những đêm đông rét buốt. Bão ập về điên cuồng giận dữ. Rồi hòa trongtiếng rít của gió là tiếng rào rào của tôn bay, tiếng răng rắc của cây gãy, tiếng rầm rầm của dừa rụng trên máitôn mái ngói nhưng rõ hơn hết là tiếng hốt hoảng thất thanh của những người mẹ. Và thế rồi những mảng đờibi thương đã nhận được sự cảm thông chia xẻ từ chiếc chăn chiếc chiếu đến chén cơm miếng mắm mà khônghề phảng phất hơi hướm của những so đo, tính toán cân nhắc đời thường. Vẻ đẹp của sự chân thành trở nên lung linh trong mưa bão. Mười mấy năm sau tôi vẫn nhớ như in hình ảnh một bác hàng xóm hiền lành, giàu lòngnhân ái, chịu thương, chịu khó. Tất cả hiện hữu trong một cơ thể gầy yếu xanh xao.
Tôi muốn nhắc về bác T với một tấm lòng ngưỡng mộ, kính phục, nhớ ơn và trân trọng đối với người quá cố. Ngày ấy nhà bác ở sát vách nhà tôi. Cuộc sống cũng không phải dư giả gì cho lắm. Một mình bác với nồi bún giò gồng gánh cả gia đình. Mộtphụ nữ ốm yếu còn phải chống chọi với căn bịnh đau tim quái ác, thế nhưng, ở con người ấy lại chứa đựng một tấm lòng bao la chân thành. Bác sống mẫu mực, nhiệt tình, trải lòng trải dạ với tất cả bà con lối xóm. Có những buổi chiều rãnh rỗi tôi qua ngồi trước sân nhà bác chơi và phụ với bác lột hành tỏi để chuẩn bị cho gánh bún bán vào sáng sớm mai. Tôi nhìn sự cặm cụi và những cơn ho mà chợt nghe cổ họng mình rát buốt. Ngày đó gia đình tôi cũng khó khăn lắm. Cái thời mà bo bo ghế cơm. Ba me tôi đi dạy, chật vật với bao ưu tư cơm áo gạo tiền.Bột cưa, củi vụn đong đầy lên từng trang giáo án. Nhưng trong những năm tháng khó khăn
đó tôi lại thấy tình người được thắp sáng hơn bao giờ hết. Những ngọt bùi, cay đắng của cuộc sống đã được chia xẻ một cách chân thành trong tình làng nghĩa xóm. Lúc nào có đĩa cá đối kho ngon bác hàng xóm lại bảo chị con gái mang sang cho chúng tôi. Còn me tôi hôm nào có đĩa vả trộn hay mít trộn lạ miệng lại bảo chúng tôi mang sang bên ấy. Và âm thầm mà xúc động biết bao khi mỗi buổi sáng trong lúc chặt xương giò để nấu bún, bác hàng xóm đã lặng lẽ lấy để dành một chén tủy sống trong xương heo rồi đặt sẵn trên cái khe cửa sổ bên hông nhà và dặn tôi mang vào để bồi dưỡng thêm cho em trai út. Em trai út tôi ngày đó tuy mặt mày sáng sủa nhưng cơ thể thì gầy gò yếu đuối " qua cầu gió bay" . Và đó cũng là một dấu ấn để mười mấy năm qua ba me tôi vẫn thường nhắc nhở:
" Thằng V bây giờ được như vậy cũng một phần là nhờ chén tủy của bác T ngày xưa đó" . Còn cái " ngày xưa"ấy, em trai tôi chưa kịp lớn để nghĩ về một nghĩa cử đẹp thì một sáng mùa đông, nằm trên gác tôi bàng hoàng nghe tiếng nức nở " Má ơi"vỡ ra từ bên kia bức vách. Sau đó là tiếng Ba tôi nói với Me: " Chị T đi rồi em ơi" .Tôi chợt hiểu: thế là hết. Phù du như một kiếp người. Ngày ấy, trong những giọt nước mắt khô không lời dường như tôi đã nghe thấm đẫm cái tái tê của một mùa đông. Trái tim đau, bé nhỏ nhưng căng đầy nhân ái ấy đã thuộc về cõi vĩnh hằng nhưng vẻ đẹp của nó tôi tin sẽ là vĩnh cửu." Qua bao nhiêu con đường, qua bao nhiêu phố phường"qua bao nhiêu thăng trầm, cuối cùng thì có lẽ ai rồi cũng muốn có được những khoảnh khắc dừng chân để nghĩ về một khoảng trời triêng của mình. Khoảng trời riêng của tôi là khoảng trời của một " nơi ấy bình yên" . Khoảng trời của những buổi chiều ngồi nhìn từng đàn trâu về qua ngõ.Khoảng trời của những đêm hè oi bức, cúp điện cả gia đình quây quần trên tấm phản trước sân cùng cần mẫn lễ những con ốc ruốc li ti mà nghe thấm thía vị mặn mà của biển. Là khoảng trời có tiếng đàn ghi ta mơ màng với những cung bậc riêng của nó...Là khoảng trời của những đêm cuối năm cùng bè bạn láng giềng tụm đầu bên nồi bánh chưng, bánh ú. Những gương mặt hồng lên rạng rỡ bên ánh lửa khuya cùng náo nức chờ giờ vớt bánh. Tôi cứ muốn tham lam ôm hết cái khoảng trời riêng ấy, cái nôi của một vùng ký ức mà không phải ngẫu nhiên một ngày đầu xuân từ nơi xa xôi, em trai tôi, " tín đồ"của bóng đá Nhà đèn ngày xưa đã rưng rưng viết rằng: " Chúc ba me và gia đình một mùa giáng sinh và một năm mới hạnh phúc. Lại thêm một đêm giao thừa không có con ở đó để đập cửa sắt thế pháo, bay lén thổi hương cho mau tàn để được ăn đồ cúng giao thừa. Bên này dù tết nhất thịt pháo ê chề nhưng những kỷ niệm đó con không thể nào mua lại được". Và dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu cái khoảng trời riêng như khoảng trời chiều nay, lặng nhìn những cánh diều đang hả hê ngoài kia để rồi bất chợt nghe tâm hồn mình như đang được chắp cánh.

Sàigon tháng 7 / 1999

š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
 «  view previous novel view next novel »
 People Also View
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truong Cu
Mua Mua In The Wet
Dung Tran Cu
Tay Du Dien Nghia
Truyen Cuoi Dan Gian
Tinh Va Dien
Tao Loan
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Tim Tram
Tim Song
Truong Chi TVT
Vu Tru Cam
Mua Mua In The Wet
Mua Mua In The Wet
Toc Tien
Toc Tien
Truoc Vong Chung Ket
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tieng coi nha may
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Tu Ke
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Chuyen Tau 16 Gio 50
Hong Viec
Cua Song
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Tinh Ca Giao Vien Mien Nui
Ke hoach hoan hao
Tao Loan
Tao Loan
Chim phong sinh
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Tay Du Dien Nghia
Cuọc Sóng Lang Thang Cua Anh Em Nhà Nhẹn
Huyen thoai bien
Choi Voi Thoi Gian
Truyen Tu Ke
Con doi trang khong lo
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian
Truyen Cuoi Dan Gian

 

 
Copyright © 2006 - 2014. All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy